Chương 38: (Vô Đề)

Đầu tháng bảy.

Hôm ấy là sinh thần của Thuận tần. Hoàng đế sai Nam phủ truyền một ban hí khúc đến sân khấu ở Sướng Xuân Viên diễn. Còn ngài thì ở Đạm Ninh Cư triệu kiến Ô Thiện, cũng không qua dự.

Hoàng đế không đến, Thục tần và Ninh Thường tại cũng chẳng còn hứng thú.

Thuận tần cảm thấy mặt mũi mình mất hết thể diện, nghe hí cũng nghe mà lòng chẳng để vào.

Trong mấy vị hậu phi của Hoàng đế, tuổi tác của Thuận tần là lớn nhất, lại là người sớm hầu hạ ngài nhất. Nàng là tộc muội của Hoàng hậu, cũng coi như cháu gái của Thái hậu, chỉ tiếc mẫu thân nàng xuất thân nô lệ, căn bản không che chở nổi cho nàng, đành đem nàng đưa đến bên Thái hậu hầu hạ. Khi ấy Hoàng đế vừa tròn mười bốn, chưa khai phủ. Thái hậu thấy cô nương này thành thật bổn phận, bèn lại đưa nàng đến bên Hoàng đế hầu hạ.

Hoàng đế tiếp nhận nàng, cũng chỉ vì nể mặt Thái hậu.

Nàng xem như người đàn bà đầu tiên của Hoàng đế, chỉ tiếc nàng là người cực kỳ vô vị. Dù năm đầu tiên trong phủ chỉ có hai người là nàng và Hoàng đế, ngài cũng chẳng mấy đoái hoài đến nàng. Về sau Hoàng đế lớn tuổi, có thế lực và thủ đoạn của riêng mình, lại càng coi người phụ nhân này là nỗi nhục bất đắc dĩ thuở thiếu thời, một tay đẩy nàng ra thật xa, mấy năm liền chẳng buồn hỏi han một câu.

May thay, nàng sớm sinh được một vị công chúa, chỉ là thân thể yếu ớt, được đưa ra ngoài phủ Kính Thân vương nuôi dưỡng. Bởi vậy nay tước vị tần này, Thái hậu vừa nhắc đến, Hoàng đế liền sảng khoái ban cho nàng.

Có lẽ người xuất thân hèn kém, càng phải cố chấp giữ thể diện.

Thuận tần đối với nô tài bên mình vô cùng hà khắc, lại vì quanh năm không được gặp nữ nhi, tâm tình u uất, hễ không vui liền đánh mắng. Hoàng hậu từng khuyên nhủ, cũng từng quở trách, rốt cuộc cũng lười chẳng muốn nói nữa.

Lúc này trên đài vừa diễn xong một vở "Thanh Trung Phổ".

Thái hậu truyền lời cho vở diễn tạm nghỉ. Đám kép hát dập đầu xong, đều lui xuống dưới sân khấu.

Cung nhân hầu trà tiến lên thêm nước, lại dâng một lượt điểm tâm. Thuận tần hứng thú rã rời, nghiêng đầu nhìn một gốc bạch trà bên cạnh. Thục tần liếc nàng một cái, khẽ gõ nắp chén trà, nhẹ nhàng thở dài.

Thái hậu nói: "Hôm nay đến cả con cũng chẳng chịu nói cười nữa."

Thục tần đáp: "Thái hậu nương nương, vì Hoà phi hôm nay không ở đây. Thường ngày trong hí văn có chỗ nào thú vị ẩn ý, phải để nàng ấy điểm cho một câu, bọn thần thiếp ngu muội này mới cười nổi."

Thái hậu quay sang Hoàng hậu hỏi: "Hoà phi làm sao?"

Hoàng hậu đang cùng Thành phi lật tập hí khúc, nghe Thái hậu hỏi, vội đáp: "Chuyện đau đớn của nữ nhi gia, đêm qua đau suốt một đêm."

Thái hậu gật đầu: "Hoàng hậu đã đến xem chưa?"

"Dạ, sáng sớm nay thiếp cùng Thành phi đã qua thăm, Chu thái y cũng có mặt."

Thái hậu nghe xong, giơ tay gọi Trần Hủ đến: "Đêm qua Hoàng đế nghỉ ở đâu?"

Trần Hủ liếc nhìn Thục tần và Thuận tần một cái, có phần khó mở miệng.

Thái hậu hạ giọng: "Ai gia hỏi ngươi, cứ nói."

"Dạ. Người bên Kính sự phòng bẩm rằng, đêm qua Hoàng thượng ở Tàng Chuyết Trai. Chỉ là không nghỉ lại, đến canh ba thì rời đi."

Vậy là canh giữ bên Vương Sơ Nguyệt suốt một đêm rồi.

Hoàng hậu nghe vậy cũng không biến sắc, vẫn cùng Thành phi xem tập chọn hí. Thuận tần siết chặt chén trà, ngón tay miết lên hoa văn men pháp lam, lạnh giọng nói: "Hoà phi nương nương cũng quá khinh cuồng. Trên người chúng ta ai mà chẳng có lúc đau đớn, nhưng có ai dám vì việc ấy mà quấy nhiễu Hoàng thượng nghỉ ngơi. Huống hồ hôm nay Thái hậu nương nương và Hoàng hậu nương nương đều ở đây, Hoà…"

"Truyền Hoà phi đến."

Thuận tần còn chưa nói hết câu, Thái hậu đã cất lời.

Hoàng hậu nghe ra tâm trạng Thái hậu không tốt, vội đứng dậy thưa: "Hoàng ngạch nương, đợi Hoà phi khoẻ hơn rồi hẵng…"

"Hoàng hậu." Thái hậu ngắt lời, "Ai gia gọi nàng tới không phải để trách phạt. Ai gia muốn hỏi bệnh nàng. Hoàng đế chính vụ bận rộn, hậu cung không thể khiến ngài phân tâm quá nhiều. Hoà phi thân thể bất an, nên nghỉ thì cứ nghỉ, để người có thể hầu hạ thì hầu hạ cho chu toàn. Con là Hoàng hậu, phải vì quốc tộ Đại Thanh mà suy tính, không thể chỉ chiều theo tính nết Hoàng đế."

Trước mặt mọi người, Hoàng hậu không thể cãi, đành quỳ xuống lĩnh huấn, đáp "vâng".

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!