Hoàng đế cười nhạt: "Nghe hiểu nàng ấy nói gì không? Chỉ biết nịnh nọt."
Trương Đắc Thông cụp mắt: "Nô tài là đồ ngu dốt, nào dám nói là hiểu. Nhưng Hòa chủ tử thanh nhã như vậy, nô tài vẫn nhìn ra được."
Hoàng đế không nói thêm nữa. Hà Khánh cùng mấy người tiến vào, kẻ treo ngọc bội, người cài móc ngọc, tay chân luống cuống mà đâu vào đấy.
Vương Sơ Nguyệt lặng lẽ tựa trên ghế sập, nhìn những cận vệ của Hoàng đế cùng bọn thái giám Thượng Y Ty qua lại trong Tây Noãn Các.
Hôm nay Hoàng đế mặc một thân thường phục màu nâu đỏ, bên hông thắt đai bạch ngọc Hán, dưới đai buông ngọc bội phỉ thúy chủng thanh khô chạm hình rồng. Phải nói, người này một khi nghiêm chỉnh chải chuốt, quả thật ra dáng người lắm.
Chỉ là phen chỉnh đốn ấy cũng mất trọn nửa chén trà.
Hoàng đế mặc xong, phất tay cho Trương Đắc Thông cùng bọn người lui ra chờ ngoài, tự mình bước đến trước sập của Vương Sơ Nguyệt. Vốn định nói với cô chuyện Tàng Chuyết Hiên, nhưng bị Trương Đắc Thông chen ngang, nhất thời lại quên bẵng.
Vương Sơ Nguyệt tựa trên sập, ngẩng đầu nhìn ngài.
Tóc cô xõa trên vai, vành mắt hơi thâm, nhưng mơ hồ ánh nước. Áo ngủ màu nguyệt bạch càng tôn vẻ dịu dàng mềm mại.
Tối qua đèn đã tắt, Hoàng đế không nhìn kỹ dáng vẻ cô khi mặc áo ngủ.
Nay cô lặng lẽ tựa đó, lớp áo lụa mềm áp sát thân hình gầy guộc, sắc mặt phảng phất nét bệnh dung, càng thêm tiều tụy đáng thương, như kẻ bị tước đoạt tất cả, lẻ loi ngồi đó chờ đợi ngài.
Một sợi tóc mai hơi ẩm rơi xuống trán. Dáng vẻ yếu mềm động lòng người.
Ma xui quỷ khiến.
Hoàng đế không kìm được đưa tay, khẽ gạt lọn tóc trước trán cô.
Ống tay mã đề thêu kim long năm móng phô trương, bàn tay lộ ra trong ống tay xương khớp thanh mảnh.
Vương Sơ Nguyệt không dám né tránh, nhưng khi ngón tay chạm vào trán, cô vẫn không khỏi run rẩy toàn thân. Hoàng đế khẽ xoa ngón trỏ và ngón cái của mình, cảm thấy ẩm ướt. Nhìn kỹ mới phát hiện trán cô lấm tấm mồ hôi lạnh.
"Cô sao vậy?"
Vương Sơ Nguyệt khẽ co người vào trong chăn. Ban nãy còn chưa đến nỗi nào, lúc này bụng dưới đau đến mức cô không kìm được mà run lên.
"Không… không sao ạ."
Cô tự biết, hẳn là nguyệt tín đã tới.
Ở nhà, cô vốn thường bị chứng kinh thủy không thông quấy nhiễu, có khi đau đến không thể nhúc nhích. Lần này lại đến sớm hơn thường lệ, thêm vào tối qua bị vị gia này trêu chọc mà hất chăn ra ngoài chịu lạnh cả đêm, giờ đây đau đến muốn mạng. Chỉ sợ vị Hoàng đế ngốc này nổi hứng vén chăn lên, nếu để ngài trông thấy, tội đại bất kính ấy e rằng cô phải gánh.
Nghĩ vậy, chỉ mong mau chóng đuổi vị gia này ra ngoài.
"Chủ tử cứ đi đi. Nô tài nằm một lát là ổn."
Hoàng đế nào hiểu những chuyện trên thân nữ nhân. Hôm nay Trình Anh dẫn các quan viên do Lại bộ định ngoại phóng vào yết kiến, không thể chậm trễ. Nhưng thấy sắc mặt cô thực sự không ổn, bèn gọi ra ngoài: "Trương Đắc Thông, vào đây."
Trương Đắc Thông vội đẩy cửa bước vào, đứng ngoài địa tráo đáp:
"Nô tài ở đây."
Hoàng đế xoay người đi ra ngoài, vừa đi vừa nói: "Truyền Chu Thái y đến xem cho nàng."
Trương Đắc Thông theo sau Hoàng đế, vừa đi vừa ngoái lại nhìn: "Ôi chao, Hòa chủ tử làm sao vậy? Ban nãy trông còn ổn cả mà."
Hoàng đế không đáp, chỉ dặn thêm một câu: "Thái y xem xong thì để nàng nghỉ ngơi, bên Hoàng hậu và Hoàng ngạch nương, không cần tới nữa."
Nói rồi, ngài đã đi qua địa bình trước cổng Dực Khôn Cung. Hà Khánh đứng chờ ở đó, muốn nói lại chẳng dám mở miệng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!