Chương 34: (Vô Đề)

Vương Sơ Nguyệt tiễn Thành phi xong quay về. Nào ngờ đèn trong Tây Noãn Các đều đã tắt cả. Hà Khánh đứng ngoài gian chính, sắc mặt như nuốt phải con ruồi mà chẳng nhả ra được. Lương An cùng mấy người khác đã bị đuổi ra xa từ sớm.

Hoàng đế dù nghỉ ở nơi nào, số người trực đêm và quy củ vẫn không hề thay đổi. Hà Khánh canh trước cửa gian chính, ba tiểu thái giám tựa bên khung cửa dưới Tây Noãn Các mà ngồi. Trương Đắc Thông tự nhiên ở trong hầu hạ.

"Vạn Tuế gia nghỉ sớm vậy sao?"

Thiện Nhi thấy cảnh ấy, không nhịn được mà hỏi một câu.

Hà Khánh nghe vậy liền vỗ vỗ sau gáy: "Hôm nay Vạn Tuế gia ở Nam Thư Phòng nghị sự suốt một ngày. Chắc là mệt rồi. Hòa chủ tử, trước địa tráo tối lắm, người vào hầu hạ thì cẩn thận một chút."

Vương Sơ Nguyệt thấy ở đây đã không cần đến Thiện Nhi và Lương An nữa, bèn bảo họ tự về nghỉ.

Thiện Nhi trông như mất hồn mất vía, còn Lương An đứng bên cạnh thì thở phào một hơi.

"Thiện cô nương làm sao vậy? Lúc nãy còn cuống cuồng với ta, giờ không còn chuyện ấy nữa, sao lại thành ra thế này?"

"Ôi, ta vốn nghĩ Hoàng đế thích chủ tử nhà ta. Hôm nay đáng lẽ là đại nhật của chủ tử, vậy mà giờ lại là ý gì đây…"

Lương An chậm rãi bước về phía trước, lúc này ngược lại chẳng hề có vẻ chán nản.

"Có gì đâu. Vạn Tuế gia chúng ta đối với chuyện này vốn nhạt ý. Thục tần tuy thường được sủng hạnh, nhưng bảo Vạn Tuế gia thật lòng thích Thục chủ tử, ta xem cũng chưa chắc. Thích một người ấy à, nhiều khi cũng giống như "đèn dưới thì tối", chính người trong cuộc lại chẳng nhìn ra được."

Thiện Nhi bị dáng vẻ úp mở huyền hoặc của y chọc cho bật cười.

"Một thái giám như huynh, học người ta nói mấy lời ấy, không biết ngượng sao?"

Lương An vội nói: "Thì ta cũng là người chứ bộ. Nha đầu như cô hiểu được gì."

Có lẽ tình cùng ái, những thứ vốn tồn tại sẵn trong bản tính con người quả thật là tương thông.

Chẳng phân sang hèn quý tiện. Sinh ra trong những đêm triều xuân dâng chồng, rồi lại lặng lẽ tắt lịm giữa bao lý trí, luân lý, đạo đức, trách nhiệm gánh vác, những hình bóng muôn loài khiến cõi đời này mệt mỏi.

Khi còn ở Trường Châu, Vương Sơ Nguyệt từng nghe một quan niệm khiến hai chân cô run rẩy.

Đó là từ một nữ văn nhân tạm cư tại Trường Châu, vì mộ danh mà đến thăm Ngọa Vân Thư Xá. Người ấy họ Tiền, tự Sư Lệnh, là con gái của Tiền Linh Quân, đại học sĩ triều Tiền Minh.

Sau khi Tiền Minh diệt vong, phụ thân nàng vì không chịu thờ phụng triều Đại Thanh mà treo cổ tự vẫn, từ đó Tiền gia cũng suy tàn theo. Tiền Sư Lệnh lưu lạc khỏi kinh thành, một đời như cánh bèo trôi, lang bạt giữa sông dài núi rộng suốt hai mươi năm.

Sau cùng dừng chân ở Trường Châu. Trong Hạnh Linh Quan, nàng làm đạo cô, tựa như Ngư Huyền Cơ thuở trước, lấy văn chương mà nổi danh giữa chốn hồng trần hoa lệ.

Về sau nàng có một người tương hảo, là danh sĩ văn đàn Trường Châu. Người ấy đã có thê thất ở nhà, không thể cho nàng danh phận gì, chỉ chu cấp ăn mặc chi dụng.

Nàng thường đến cùng Vương Sơ Nguyệt uống trà.

Khi ấy Vương Sơ Nguyệt mới chỉ là thiếu nữ mười bốn mười lăm tuổi, lời nàng nói, có rất nhiều điều cô nghe mà không hiểu.

Ví như trong đó có một quan niệm thế này.

"Ta muốn nhìn đàn ông như cách bọn họ nhìn chúng ta, nhưng thật khó. Sau rồi ta tìm được một phương pháp. Nha đầu Sơ Nguyệt à, đợi đến một ngày con nếm được niềm vui âm dương, nhất định phải buông thả đến tận cùng. Cái tôn trọng, cái bình đẳng mà đàn bà chúng ta mong cầu đều ở ngay nơi ấy."

Nàng nói về t*nh d*c.

Vương Sơ Nguyệt nghe ra. Nhưng câu cuối cùng rốt cuộc có ý gì, đến nay cô vẫn chưa hiểu thấu. Thế nhưng trong lòng cô lại dâng lên một nỗi bi ai. Lời ấy nghe qua, giống như thân thế của cô, đã tàn lụi rơi rớt, mà vẫn cố chấp không chịu khuất phục. Tựa như đất tinh anh trên đỉnh núi cao, bị nghiền nát thành bụi trần thế gian, lại không cam tâm để người ta giẫm đạp dưới chân, bèn đón một trận gió thổi tới, tản vào cõi hoang đường vô tri vô vọng.

Đêm lặng không tiếng. Vạn vật đều im bặt.

Trên bức tường cung tối nhạt, bóng người trực đêm in dài.

Trương Đắc Thông thấy cô bước vào, liền giơ một ngọn đèn nhỏ ra đón.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!