Chương 29: (Vô Đề)

Vương Sơ Nguyệt trông thấy Cung Thân vương ở trước Nguyệt Hoa Môn.

Sắp sang giờ Dậu, bọn thái giám trực ban đang đổi ca, trước Nguyệt Hoa Môn bóng người lộn xộn, nhưng ngoài tiếng đế giày cọ lên nền đá xanh ra thì không còn âm thanh nào khác. Ánh trời đã tối đến mức chỉ còn sót lại một tia cuối cùng, vừa đủ để phác ra hình dáng của Cung Thân vương. Ông bước đi hết sức tập tễnh, ban đêm tuy có mưa qua nhưng hơi nóng vẫn bốc lên dữ dội từ mặt đất ẩm ướt, vậy mà ông vẫn để thái giám khoác cho một chiếc áo choàng lót bông.

Người của Thọ Khang Cung đã chờ đợi sốt ruột trước Nguyệt Hoa Môn ông từ lâu.

Thế nhưng Cung Thân vương lại không có ý định nói chuyện với những người ấy. Ông sai thái giám đi theo chắn người của Thọ Khang Cung lại, rồi thẳng đường xuất cung.

Vương Sơ Nguyệt nhìn theo bóng lưng Cung Thân vương, lòng bàn tay lạnh đi đôi chút.

Vừa quay đầu, cô lại thấy nghi trượng của Hoàng đế từ Nguyệt Hoa Môn đi ra, vội cùng bọn thái giám trực ban lùi sang một bên hành lễ.

Khi Hoàng đế đi tới bên cạnh Vương Sơ Nguyệt, ngài dừng lại một bước, cúi đầu ngắm hồi lâu cây trâm phù dung khảm vàng nạm ngọc trên tóc cô.

"Đẹp lắm. Trương Đắc Thông à, trẫm chọn đồ quả là có con mắt."

Trương Đắc Thông xưa nay chưa từng nghe Hoàng đế nói như vậy.

Vị chủ tử này trước giờ có khi nào để tâm đến chuyện trang sức của nữ nhân đâu, lần này hẳn là vừa xử lý xong chính sự, tinh thần khoan khoái, thế mà lại tự khen mình chẳng khác nào Vương bà bán dưa, tự bán tự khen.

Trương Đắc Thông không khỏi liếc mắt dò xét Hoàng đế, sợ rằng phía sau lời nói ấy còn ẩn ý gì khác. Dù sao Hoàng đế ban trâm cho người, Nội Vụ Phủ cũng đã bày ra trước án ngự không dưới hai mươi kiểu khác nhau, đủ loại dáng dấp, đủ loại chất liệu. Mâm gỗ tử đàn nâng đỡ, vàng ngọc châu báu giao ánh lấp lánh, nhìn đến hoa cả mắt.

Trương Đắc Thông cầm đèn hầu Hoàng đế, cây này nhấc lên xem thử, cây kia lại gạt nhẹ tua rủ, ròng rã chọn suốt gần một canh giờ, cuối cùng mới chọn ra cây trước mắt này, trông có vẻ chững chạc, trầm ổn nhất.

Cán bạch ngọc, đầu trâm khảm một đóa phù dung chạm vàng.

Thật ra đây là lần đầu Nội Vụ Phủ hầu Hoàng đế tự tay chọn trâm, bọn họ tận tâm đến mức cực hạn, biết rằng không thể bày nhiều quá, cũng không thể ít quá. Nhiều quá thì sợ Hoàng đế hoa mắt, ít quá lại sợ không có món hợp ý ngài. Vì vậy mới vắt óc chọn ra hơn hai mươi cây: có cây dùng kỹ pháp điểm thúy, có cây là khảm men vách ngăn, có cây tụ hoa, có cây chạm mỏ chim, quả thực bao trùm gần như toàn bộ các kiểu dáng và thủ pháp.

Rõ ràng chọn đại một cây nào cũng đẹp, vậy mà ánh mắt của Hoàng đế lại cố tình rơi vào cây ít thú vị nhất.

Nói thật lòng, cây trâm ấy lại rất hợp với khí chất của Hoàng hậu. Trương Đắc Thông từng tưởng Hoàng đế đã nghĩ thông, muốn hàn gắn quan hệ với Hoàng hậu, nào ngờ ngày hôm sau lại thấy cây trâm ấy xuất hiện trên đầu Vương Sơ Nguyệt.

Thực sự cũng chẳng đẹp mấy.

Vương Sơ Nguyệt vốn gầy, lại còn trẻ, làn da trắng mịn như ngọc, hoàn toàn không đỡ nổi khí chất già dặn, trầm lắng của cây trâm này.

Hoàng đế nói mình chọn đồ có con mắt.

Phải đáp thế nào đây? Trương Đắc Thông nhớ lại những lời từng thầm oán chủ tử trước kia, lúc này lại chẳng dám mở miệng bừa.

"Vâng, chủ tử có con mắt tinh tường, nô tài rất thích."

Vương Sơ Nguyệt đã thay ông đáp lời.

Hoàng đế nghe xong thì vô cùng hài lòng. Đúng thế, thứ trẫm đã thấy vừa mắt thì làm sao có thể không đẹp? Ngọc trắng, cô cũng trắng, thế là rất hợp rồi; vàng thì quý giá, biểu thị ý tứ trẫm ban cho cô sự tôn quý. Hoa phù dung… thấy nhiều thì có hơi tục, nhưng mấy thứ ấy không quan trọng. Điều khiến ngài dễ chịu nhất là Vương Sơ Nguyệt, cô nương bướng bỉnh chết tiệt này lại nói rằng cô thích.

"Trẫm muốn sang Trường Xuân Cung."

Hoàng đế nói nhẹ nhàng khoan khoái, nói xong lại cảm thấy câu này dư thừa, hà cớ gì phải báo cho cô biết hành tung của mình rõ ràng đến thế.

May mà lúc này cô lại vô cùng nhu thuận. Đầu cúi thấp, giọng nói cũng dịu dàng.

"Ban nãy có một trận mưa nhỏ, chủ tử xin đi chậm đôi chút."

Hoàng đế nhìn về phía trước, quả nhiên thấy con đường trong cung còn ướt sũng. Ánh trời u ám đã hoàn toàn thu về màn đêm, gió nổi lên, mang theo chút lạnh lẽo ẩm ướt.

Không nên để cô quỳ như vậy.

Hoàng đế muốn đỡ cô dậy, nhưng xung quanh ai nấy đều dồn mắt nhìn về phía này. Ngài trước giờ chưa từng đối xử dịu dàng với nữ nhân như thế, nhất thời không làm được, bèn ho khẽ một tiếng, ra hiệu cho Hà Khánh tiến lên đỡ cô.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!