Vào tháng Năm. Trời bỗng chốc nóng hẳn lên.
Tư quan của Hội Kê Ty thuộc Nội Vụ Phủ đứng ngoài cửa gió vách ngăn của Trường Xuân Cung. Gian chính treo hờ rèm trúc, bên ngoài tiếng ve kêu không dứt. Hoàng hậu ngồi trước tấm bình phong thêu trúc mực nền sa, trong tay đang lật xem sổ sách do Hội Kê Ty trình lên. Cuốn sổ ấy rất dày, lúc này mới lật được quá nửa.
Thành phi cùng Thục tần ngồi hầu bên cạnh. Hoàng hậu vẫn chưa lên tiếng, hai người họ cũng chỉ có thể lặng lẽ ngồi đó.
Nắng quá gắt, hầm hập khiến người ta buồn ngủ. Đại A Ca trong lòng Thành phi đã chống không nổi cái đầu, ngửa ra sau một cái, va đổ chiếc bình phong ngọc đặt trên án trà. Thành phi cùng cung nhân vội vươn tay đỡ lấy.
"Ây da, việc này…"
Hoàng hậu ngẩng đầu nhìn một cái, không mấy để tâm: "Đại A Ca không bị va phải chứ?"
"Không, không ạ, chỉ là suýt nữa làm ngã bình phong ngọc của nương nương."
Hoàng hậu mỉm cười: "Bảo nhũ mẫu bế sang gian bên nằm nghỉ đi. Trời nắng thế này, cô hà tất phải bế nó tới."
Thành phi giao Đại A Ca cho nhũ mẫu, nhỏ giọng nói: "Thiếp không yên tâm."
Hoàng hậu lại lật thêm một trang, thản nhiên nói: "Còn không yên tâm điều gì nữa, Hoàng thượng đã khỏe hẳn rồi. Trong cung cũng không còn ai dòm ngó Đại A Ca."
Cũng phải. Trước kia ai nấy đều tưởng Hoàng đế yểu mệnh, mới vừa lo xong đại tang của Tiên đế đã chuẩn bị hạ chiếu định việc lớn của mình. Bất luận triều đình hay hậu cung, ánh mắt đều dồn cả vào vị hoàng trưởng tử của Thành phi, khiến trong lòng nàng hoảng hốt không yên.
Giờ Hoàng thượng đã khỏi, không còn nghe động tĩnh lập trữ nữa, vậy mà Thành phi vẫn chẳng thể thả lỏng.
Lúc này thấy Hoàng hậu không có ý an ủi mình, nói thêm chỉ là tự chuốc khó chịu, đành ủ rũ đáp một tiếng "vâng".
Bên ngoài, Tôn Miểu vén rèm trúc, dẫn thái giám Nội Vụ Phủ vào: "Nương nương, đây là lượt tiến băng đầu tiên trong năm của Nội Vụ Phủ."
Hoàng hậu không ngẩng đầu: "Lấy trước một ít, mang đi ướp hoa quả cho Đại A Ca ăn."
Thành phi vội đứng dậy tạ ơn.
Thục tần liếc nhìn chậu băng kia, nói: "Năm nay hình như đưa muộn hơn năm ngoái. Thiếp nhớ năm ngoái còn chưa đến Đoan Ngọ, phủ ta đã dùng băng quan diêu rồi. Trong cung lẽ ra phải sớm hơn mới đúng."
Hoàng hậu "ừm" một tiếng.
"Năm nay Nội Vụ Phủ việc lớn nhiều, xoay xở không xuể cũng là có."
Thục tần nói: "Cũng phải, đại sự của Tiên đế vất vả lắm mới xong, lại phải gánh việc mới."
Hoàng hậu không đáp lời nàng.
Xem xong trang cuối cùng mới ngẩng đầu, khép sổ lại đưa cho Tôn Miểu.
"Đưa ra ngoài đi, nói là bản cung đã xem rồi, bọn họ làm việc rất tận tâm, việc gì cũng nghĩ tới, bản cung không có gì cần thêm bớt. Chỉ có một việc: Dực Khôn Cung trước kia là nơi ở của Tuệ Ý Hoàng Quý Phi, bà ấy có chút di vật, bản cung nhớ vẫn để ở Đông Phối Điện. Bảo họ thu xếp lại, đi hỏi ý Hoàng thượng xem nên đưa ra khỏi cung cho Gia Lệnh Trưởng Công chúa, hay xử trí thế nào cho thỏa đáng."
Nói xong, nàng lại nhớ ra, bèn thêm một câu: "Lại đưa cho Vương thị xem qua, cho phép nàng nghĩ xem còn muốn thêm gì."
Tôn Miểu đáp lời nhận lấy, vén rèm lui ra.
Lúc này cung nhân mới dâng trà. Thục tần nhấp một ngụm, cười nói: "Hương dọa người thật đấy nhỉ." (*)
(*) Tên gọi do người địa phương đặt trước khi Bích Loa Xuân trở thành trà cống
"Ăn nói hồ đồ, Tiên đế chê tên gọi không nhã, sớm đã đổi thành "Bích Loa Xuân" rồi."
Thục tần nhìn làn khói trà trong chén: "Nương nương giờ quen uống "thanh ẩm" rồi." (**)
(**) Đối lập với trà pha sữa; thuở đầu triều Thanh, hoàng thất có thói quen dùng trà sữa, sau này mới chuyển sang uống trà thuần
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!