Chương 25: (Vô Đề)

"Vâng, nô tài sẽ đi thỉnh an. Lão nương nương vẫn thường hỏi thăm tình hình gần đây của cô nương, sợ cô nương ở Nam Thư Phòng phải chịu khổ. Lão nương nương nói, hiện giờ bà đã phạm vào phép tắc của chủ tử, e rằng cả đời này cũng không ra khỏi đó được nữa, không thể tiếp tục che chở, lo liệu cho cô nương mọi việc trong cung. Mong cô nương chớ nên si chấp, suy cho cùng… là người có lỗi với cô nương, làm liên lụy đến thanh danh của cô nương."

Vương Sơ Nguyệt thực ra rất nhớ Dụ Thái Quý phi. Ngoài mẫu thân ra, đó là người phụ nữ duy nhất thực lòng xót thương cô, coi cô như người trong nhà. Trước kia Hạ Lâm hấp tấp, không biết cảm thông cho cô, thậm chí còn gạt cô sang một bên, kéo dài dây dưa, khiến cả kinh thành đều bàn ra tán vào. Phú Sát thị lại hay ghen, ngang ngược, cô chỉ có thể tự đặt mình thật thấp, mới có thể yên ổn mà sống giữa bọn họ.

Thái Quý phi hiểu rõ tất cả những điều tốt đẹp và những nỗi không dễ dàng của cô, luôn cẩn trọng giữ gìn thể diện cho cô. Đến tận bây giờ, bà cũng chưa từng vì thân phận hiện tại của cô mà xóa bỏ đi tình nghĩa năm xưa giữa hai người. Thậm chí còn nói, chính bà có lỗi với Vương Sơ Nguyệt, làm liên lụy đến thanh danh của cô.

"Cô nương dạo này có khỏe không? Cô nương cũng nói đôi chút về tình hình gần đây đi, để nô tài còn nhớ kỹ, quay về bẩm lại với Thái phi nương nương."

"Tôi vẫn rất tốt, cũng rất nhớ nương nương. Nếu nói về gần đây thì…"

Cô chợt nhớ tới người ở Dưỡng Tâm Điện kia, nhất thời lại chẳng biết nên bắt đầu từ đâu.

Tăng Thượng Bình thấy cô ngập ngừng nuốt lời, cũng không truy hỏi thêm. Ông quay đầu lại nói với Tăng Thiếu Dương: "Ngươi cứ an phận trực ban cho tốt, sau này không cần hỏi han chuyện của ta nữa."

Tăng Thiếu Dương kiêng dè Vương Sơ Nguyệt đang ở bên cạnh, muốn nói lại không tiện nói, chỉ đành thở dài: "Ca, huynh đúng là… ôi! Huynh thật không nên cố chấp như vậy!"

Vương Sơ Nguyệt lúc này mới nhớ ra, khi vừa trông thấy họ, hai người cũng đang trong thế giương cung bạt kiếm, tựa hồ sắp đối đầu. Chỉ là chuyện này rốt cuộc cũng không liên quan đến cô, hai người họ cũng không có ý định nói rõ. Cô tự biết không tiện ở lại lâu, nhân tiện cũng có thể mượn cớ này mà rời đi.

"Hai vị công công, tôi còn phải đi hồi bẩm sai sự cho Hoàng đế, xin không ở lại thêm."

Nói rồi, cô ôm sách định rời đi, nào ngờ Tăng Thượng Bình lại bước đến bên cạnh cô.

"Nô tài tiễn cô nương một đoạn."

"Vậy… cũng được."

Hai người men theo cung đạo, hướng về phía Nguyệt Hoa Môn mà đi.

Trời nắng trong veo, lớp sơn son mới quét trên tường cung phản chiếu bóng hoa hạnh đậm nhạt đan xen. Thái giám ở Ngự Quả Phòng bưng trà quả đi về phía Nam Thư Phòng, không cần hỏi cũng biết là Hoàng đế ban bánh trái cho các vị trực thần ở Nam Thư Phòng.

Tăng Thượng Bình nhìn theo người của Ngự Quả Phòng đi khuất về phía sau, giọng nhàn nhạt hỏi một câu: "Chủ tử gia hẳn là đã đại an rồi chứ."

"Vâng."

"Thật không dễ dàng gì. Trẻ nhỏ phát đậu còn dễ gắng qua, người đã trưởng thành thì phải nhờ vào đại phúc. Năm xưa, Trần nương nương luyến tiếc Thập Nhị gia, luyến tiếc Tiên Đế gia, gắng gượng liền ba ngày, rốt cuộc vẫn không qua khỏi."

Chuyện cũ vừa nhắc tới, dường như cả tòa cung đình xuân sắc dạt dào cũng theo đó mà nhuốm buồn.

Vương Sơ Nguyệt thuận miệng hỏi tiếp một câu:

"Thưa Tăng công công… ngài nhập cung đã bao nhiêu năm rồi?"

"Gần hai mươi năm. Cô nương, nô tài năm nay hai mươi bảy tuổi."

Hai mươi năm… quả là một quãng thời gian dài dằng dặc.

Nghe nói thái giám phải tịnh thân càng sớm càng tốt, trẻ con thì vết thương dễ lành, tuổi lớn rồi thì thường nguy hiểm đến tính mạng. Tính ra như vậy, Tăng Thượng Bình bảy tuổi đã vào cung.

Vương Sơ Nguyệt không khỏi cảm khái trong lòng. Từ bảy tuổi, sống trọn hai mươi năm trong Tử Cấm Thành, e rằng từng gốc hoa trong thành này y đều đã quen thuộc cả.

"Vậy chắc công công hầu hạ Dụ nương nương đã rất lâu rồi."

"Mười tám năm đầu, nô tài đều ở Trường Khánh Cung hầu hạ nương nương. Sau được nương nương đề bạt, mới sang Chưởng Nghi Ty, nhưng lòng dạ thì vẫn luôn hướng về Trường Khánh Cung. Cung điện ấy là nơi ấm áp nhất trong nội đình. Chỉ là nay nương nương không còn ở đó nữa, hiện giờ là Thành chủ ở. Nếu cô nương thích ngắm hoa, có thể tới xem, góc tường phía tây nam có một cây ngọc lan, cuối xuân hoa rụng, chính là trận tuyết xuân thứ hai của Tử Cấm Thành."

Trận tuyết thứ hai.

Cô chợt nhớ đến bốn chữ "Xuân như hải" ở gian đông Dưỡng Tâm Điện, trong lòng bỗng khoáng đạt hơn đôi phần.

"Cô nương, nô tài có một lời, e rằng sẽ mạo phạm cô nương. Nhưng nếu không nói, lại sợ Thái phi nương nương ôm hận suốt đời."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!