Đầu gối của người Hán, không đáng giá.
Câu này là do Vương Thụ Văn nói ra trên bàn rượu, khi đã ngà say, buông tuồng hình hài, miệng lưỡi lảm nhảm. Vương Sơ Nguyệt vẫn luôn cảm thấy, người cha làm nghề đọc sách của mình, trong người tồn tại một thứ mâu thuẫn rất thế tục mà lại rất thấu triệt.
Thậm chí ông còn cầm đũa gõ vào bát rượu, rõ ràng mạch lạc giải thích câu nói ấy cho Vương Sơ Nguyệt nghe.
Khi đó ông đã say đến bảy phần, mặt đỏ bừng, hai má phồng lên, trông như một con khỉ già tinh ranh.
"Đám người trong triều đình Mãn Thanh ấy à, bọn họ tự ti lắm, vì sao ư? Vì họ không có văn hóa. Họ có giày vò đến tận cùng, cũng chỉ có thể tự an ủi mình bằng một câu: à, thiên hạ này là do tổ tiên cưỡi ngựa đánh xuống. Thiên hạ quả thực là bị họ đánh lấy được, nhưng rồi thứ họ phải đối mặt chính là những người như chúng ta đây, suốt ngày chi hồ giả dã, hồ giả chi dã (*), nói đến mức họ ngẩn cả ra, tự nhiên liền sợ hãi.
Thế nên họ mới khắp nơi ép người Hán phải quỳ xuống cho họ, như thể chỉ cần người Hán quỳ thì lưng họ có thể thẳng lên vậy."
Khi Vương Thụ Văn nói những lời này, mẫu thân của Vương Sơ Nguyệt luôn ở bên cạnh mỉm cười dịu dàng, gắp thức ăn cho ông, rót thêm rượu.
Cả đời bà yêu, thực ra chính là những lúc hiếm hoi như thế này của Vương Thụ Văn, khi ông vô tình vượt quá chừng mực, để lộ ra mặt thật ấy.
"Cho nên, Nguyệt Nhi, cha và mẹ để con đi tu thư ở Ngọa Vân Tinh Xá, không phải làm cha mẹ mà nhẫn tâm. Những thứ ấy tốt đến nhường nào, sau này con hiểu ra rồi, sẽ biết được khổ tâm của cha mẹ."
Nói xong, ông lại cảm thấy vẫn chưa nói thấu, trong lòng không thoải mái, uống thêm một ngụm rượu rồi nói tiếp: "Nguyệt Nhi à, đám người thô lỗ kia, nhìn những thứ của tổ tiên chúng ta, vừa hận lại vừa yêu. Sau này con gả cho người Bát Kỳ, họ bắt con quỳ thì con cứ quỳ, chẳng có gì to tát cả. Đám man di ấy đều như vậy, vừa hận vừa yêu, chỉ là không dám thừa nhận trong lòng mình có sự tôn kính ấy thôi.
Họ không thừa nhận thì thôi, con tự thừa nhận là được."
Những lời ấy đúng hay không, Vương Sơ Nguyệt không biết. Nhưng cho tới bây giờ, ít nhất Hoàng đế hẳn là rất hận cô. Còn Hạ Lâm, trước đây thì có đôi chút, còn bây giờ e là hận cô đến chết rồi.
Nghĩ vậy, cô đưa tay dụi dụi đôi mắt đã bắt đầu nhức mỏi.
Trước khi Hạ Lâm bị áp giải tới đại doanh Phong Đài, vì tang sự của mẫu thân, cô không kịp gặp y một lần. Có vài lời muốn nói, nhưng lại chẳng có cơ hội. Cho dù đời này có lẽ cũng không còn ngày tái ngộ, Vương Sơ Nguyệt vẫn không muốn cùng Hạ Lâm mang theo hiểu lầm ấy suốt cả một đời.
Những duyên phận tốt đẹp, rốt cuộc cũng mỏng manh như cánh ve giữa mưa gió.
Còn những thứ dày nặng, vĩnh viễn là mùi vị của cõi tục. Là mùi của đất bùn khi cơn mưa lớn xối xuống, là mùi của yêu tinh câu mất hồn thư sinh, là mùi của linh hồn đàn bà quay về, âm hiểm nuốt chửng giấc mộng của người khác… Đáng sợ đến cùng cực, mà lại thơm nồng quyến rũ, dẫn người ta phạm giới.
Cổng cung bắt đầu hạ khóa.
Giọng bọn thái giám truyền đến: "Thu tiền lương đây, các vị đại nhân xuất cung, bước chân đi cho vững, cho nhanh nào."
Chủ tử đắp chăn nhắm mắt, những quy củ ban ngày theo đó mà trút khỏi người nô tài. Trong đêm xuân, Tử Cấm Thành khô ráo dần dần dâng lên một tia ẩm ướt, len lỏi trong vô số giấc mộng xuân của tuổi trẻ.
Quỳ tới lúc này, Vương Sơ Nguyệt có chút hối hận vì đã cùng Hoàng đế đấu cơn giận này.
Dẫu cho cô cảm thấy mình không sai, nhưng cuối cùng kẻ chịu tội vẫn là chính cô. Hoàng đế nhiều lắm cũng chỉ cảm thấy bị mất mặt đôi chút, tuyệt nhiên không thể vì một nô tài như cô mà trằn trọc suy nghĩ. Giờ này không biết đã ôm khối ngọc mềm nào mà ngủ say rồi.
Vậy nên, chẳng lẽ cô lại tự đày mình ở đây, quỳ trọn vẹn cả một đêm sao?
Vương Sơ Nguyệt không cam lòng, gắng gượng ngẩng cái cổ đau nhức, nhìn về phía Nam Thư Phòng đã khép cửa.
Có những gian phòng là sinh ra vì một con người. Người còn ở đó, nơi ấy chính là chốn vạn người dõi theo; người phất tay áo rời đi, chỉ còn lại một vốc ánh sáng lạnh lẽo.
Đối với Hoàng đế mà nói, Nam Thư Phòng chính là nơi như vậy.
Đêm đã hạ khóa, không còn ai trực ban. Ngay cả cây táo chua trước cửa cũng giống như một bóng quỷ, trong gió nhẹ lắc lư cành lá, giấy dán cửa sổ trên khung cửa cũng bị thổi kêu xào xạc.
Than lửa, đèn đóm đều đã tắt. Nói thật nhé, ở một nơi quạnh quẽ như thế này, đúng là có chút nhớ nhà.
Vương Sơ Nguyệt khịt khịt mũi, vô thức siết chặt lại y phục trên người.
Đến lúc điểm canh, phía Nhật Tinh Môn bỗng nhiên truyền đến động tĩnh.
Chẳng bao lâu sau, Nhật Tinh Môn lại còn thỉnh được cả chìa khóa của Nội Vụ Phủ.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!