Chương 18: (Vô Đề)

"Cái gì cơ……"

Hà Khánh kịp phản ứng, vội quay đầu nhìn Hoàng đế. Ngài duỗi người, đổi sang tư thế thoải mái hơn, dựa nghiêng trên tháp, ánh mắt chỉ dừng lại nơi trang sách, đến nửa cái liếc mắt cũng chẳng ban cho.

Hà Khánh hồi tưởng lại, lúc nãy mình vừa nói gì nhỉ. À, bảo rằng "dẫn người ra ngoài đánh mười trượng".

Vậy hóa ra lại là Vương cô nương xui xẻo kia chọc giận chủ tử ư?

Hắn đột nhiên hiểu ra vì sao Trương Đắc Thông lại bảo hắn nghe ngóng động tĩnh bên trong. Hai người này, e là bát tự xung khắc rồi. Lần đầu gặp, chủ tử suýt nữa làm phỏng mặt người ta; lần thứ hai, chính cô nương ấy khiến Hoàng đế phải dán cao thuốc suốt một tháng. Đến lần thứ ba này, trời đất ơi, còn ra thể thống gì nữa đây.

"Lại đây, theo ta ra ngoài."

Hà Khánh cắn răng, kéo Vương Sơ Nguyệt ra ngoài. Quy củ của Hoàng đế là kẻ chịu trượng không được xin tha, nếu không sẽ đánh nặng hơn. Vì thế hắn sợ nhất là Vương Sơ Nguyệt mở miệng, chỉ lo lôi cô đi cho nhanh. Nào ngờ vạt áo cô chẳng biết từ lúc nào lại mắc vào một cái chặn sách, Hà Khánh vừa kéo mạnh, chỉ nghe "xoẹt" một tiếng, vạt áo bị xé toạc.

Hà Khánh sợ đến tim muốn ngừng đập.

Hoàng đế hít vào một hơi "xì", tiếng ấy khiến răng ngài ê buốt.

"Làm…"

Ngài đặt sách xuống, chữ "càn" trong câu "làm càn" còn chưa kịp nói ra, đã thấy người kia ngang nhiên ngồi xổm trước giá sách, cúi xuống gỡ vạt áo mắc vào chặn sách. Dáng người ấy trông có phần quen mắt, rõ ràng không phải Xuân Hoàn.

Tư thế của cô rất không hợp quy củ, quay lưng về phía Hoàng đế. Chỗ mắc lại thấp, cô phải nửa quỳ một chân, lưng khom gập xuống. Sau đó để nhìn rõ chỗ vướng, cả người gần như rạp hẳn xuống đất.

Hà Khánh sợ đến phát hoảng, lo Hoàng đế trách phạt nặng thêm, vội quát: "Lề mề cái gì, mau theo ta ra ngoài lĩnh trượng!"

Trong lòng Vương Sơ Nguyệt vô cùng bất lực. Dù cô còn chưa hiểu vì sao lần đầu trực ban đã phải chịu trượng, nhưng cũng đâu phải cô cố ý dây dưa. Trượng thì phải chịu, nhưng cũng phải gỡ xong chỗ vướng này đã chứ. Nghĩ vậy, cô chẳng đáp lời Hà Khánh, chỉ chuyên tâm xử lý cái chặn sách. Chặn sách bằng gỗ, dùng lâu năm đã nứt ra một khe nhỏ, vạt áo bị kẹt chặt trong đó, cực khó kéo ra.

Hà Khánh chỉ hận trước mặt Hoàng đế không được dùng vật sắc, bằng không hắn thật muốn lấy kéo cắt giúp Vương Sơ Nguyệt một nhát.

Hoàng đế nheo mắt nhìn bóng lưng chật vật kia, dần dần cũng nhìn ra chút đầu đuôi.

"Vương Sơ Nguyệt."

Tim Hà Khánh thót một cái. Vừa quay đầu, đã thấy Hoàng đế đứng ngay sau lưng hắn. Bên này Vương Sơ Nguyệt nghe tiếng gọi vô cảm phía sau, vội buông tay, quỳ thẳng người. Nhưng chỗ vướng vẫn còn, cô không xoay người lại được, chỉ đành quay lưng về phía Hoàng đế, hướng giá sách dập đầu một cái.

"Có nô tài."

Hoàng đế rũ mắt liếc qua bàn tay cô. Người phụ nữ này đã dùng không ít sức, đáng tiếc lụa xuân bị móc rách, kẹt sâu vào thớ gỗ, mặc cho lòng bàn tay bị siết đến đỏ bừng cũng không thể kéo ra.

Hoàng đế bước mấy bước tới trước giá sách, cúi người nắm lấy đoạn vạt áo còn lộ ra, nhấc tay giật mạnh lên trên, lập tức xé đứt đoạn vải ấy.

Tiếng "xoẹt" gọn gàng vang lên, không chỉ Hà Khánh sợ đến quỳ sụp xuống đất, mà ngay cả Trương Đắc Thông hốt hoảng chạy từ ngoài vào cũng quỳ ngay trước cửa.

Hoàng đế đứng thẳng người, chỉnh lại tay áo, rồi phủi phủi tay.

"Giờ thì quay người lại được chưa?"

"Bẩm, quay được ạ."

Vương Sơ Nguyệt không dám đứng dậy, cứ thế quỳ xoay người lại, cúi rạp xuống:

"Nô tài biết tội."

Hoàng đế bật cười một tiếng: "Phải, cô thích nói câu ấy nhất, biết tội, biết tội. Trẫm thấy cô gan to bằng gan báo, miệng thì nói biết tội, trong lòng lại may mắn lắm. Bề ngoài sợ sệt, bên trong hung hãn, xương cốt thì mềm."

Nói rồi, ngài ném quyển sách trong tay cho Hà Khánh, tự xoay người trở về tháp ngồi xuống. Không hiểu vì sao, vừa ngồi xuống lại như kéo theo cơn đau thắt lưng đã khỏi được hơn một tháng. Ngài tháo chuỗi hạt ngọc phỉ thúy trên cổ tay đặt lên án nhỏ, đưa tay ra sau ấn ấn chỗ từng bị trẹo, lúc này lại thấy dường như không đau nữa.

Hoàng đế hậm hực thu tay về.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!