Chương 17: (Vô Đề)

Hoàng đế còn chưa từ Mao Lăng đưa đại tang trở về. Trong Nam Thư Phòng kỳ thực cũng không có việc gì đáng kể.

Tăng Thiếu Dương sắp xếp cho Vương Sơ Nguyệt ở tại Tây Nhị Sở. Tuy nói là vào cung đương sai thì không được có nô tài hầu hạ, nhưng Tăng Thiếu Dương vẫn để một tiểu cung nữ tên là Thiện Nhi ở trong phòng của cô, quét dọn và giúp đỡ lặt vặt. Vương Sơ Nguyệt vốn không phải người nhiều chuyện, hơn nữa cung quy rườm rà, chỉ sơ sẩy một chút là có thể phạm kỵ. Lại thêm Hoàng đế sắp hồi cung, sẽ cử hành đại lễ sắc phong, khắp nơi đều gấp gáp chuẩn bị đại sự, khó tránh khỏi hỗn loạn.

Vì thế, cô dứt khoát không đi lại nhiều. Mỗi ngày chỉ nghe Tăng Thiếu Dương nói cho cô biết những việc thường nhật và quy củ của Nam Thư Phòng.

Qua lời Tăng Thiếu Dương, Hoàng đế trong mắt Vương Sơ Nguyệt hoàn toàn là một người vô vị. Trong sinh hoạt thường ngày, ngài dường như không có sở thích gì thay đổi theo thời điểm, hết thảy đều chỉ là thói quen đã duy trì nhiều năm.

Chẳng hạn như uống trà, ngài xưa nay chỉ uống Kính Đình Lục Tuyết của Tuyên Thành, đó là loại danh trà cổ xưa nhất của đất An Huy. Vị trà đậm, pha hai ba lần mà hương vẫn không nhạt. Tăng Thiếu Dương nói: "Đây chính là sự lão luyện của Hoàng đế chúng ta. Nghe các sư phụ già nói, trà là thứ rất có linh khí, mỗi độ tuổi lại hợp với một loại trà khác nhau. Trà này xưa kia rất hợp khẩu vị của Tiên tổ gia, hồi ấy đám hoàng tử trẻ tuổi đều không uống quen.

Cô nương biết đấy, Tiên đế năm xưa vào làm chủ Trung Nguyên…"

Tật xấu của Tăng Thiếu Dương là hễ mở đầu một câu chuyện thì nói trước nói sau không dừng lại được.

Nhưng hai chữ "lão luyện" mà y nhắc tới, Vương Sơ Nguyệt đã nghiền ngẫm rất lâu.

Ý của Tăng Thiếu Dương, cô hiểu một nửa, còn một nửa kia, càng nghĩ lại càng thấy thú vị.

Người Hán thích biên soạn truyền thuyết cho các danh trà trong thiên hạ, để tăng thêm vẻ phong nhã, phần nhiều không có chứng cứ xác thực, vì vậy truyền thuyết ở các thời đại, các vùng khác nhau cũng không giống nhau. Nhưng truyền thuyết về Kính Đình Lục Tuyết thì lại rất đáng nói, bất kể là phiên bản nào, hai chữ "Lục Tuyết" trong tên trà đều bắt nguồn từ tên của một người phụ nữ nào đó.

Trong đó có không ít sự khoái trá do văn nhân tự tưởng tượng ra. Người Mãn chưa chắc đã biết.

Vậy nên, Hoàng đế càng không thể ngờ rằng, dáng vẻ ngài ngồi ngay ngắn nhâm nhi trà về sau, trong mắt Vương Sơ Nguyệt, lúc nào cũng mang theo chút khí chất giả vờ đứng đắn mà ngấm ngầm phong tình.

"Chủ tử không uống trà nhạt. Vương Sơ Nguyệt, chén này cô bỏ công vẫn chưa đủ."

Người nói là Xuân Hoàn. Nàng ta đã được định sẵn sẽ phóng xuất vào đầu xuân năm tới. Tăng Thiếu Dương mời nàng dạy Vương Sơ Nguyệt quy củ. Nếu đổi lại là cung nhân khác từng tiếp nhận việc dạy dỗ, e rằng đã sớm cầm bản tử đánh rồi, nhưng Tăng Thiếu Dương từng dặn trước, không được đối đãi cô như nô tài bình thường.

Vậy nên Xuân Hoàn cũng không còn cách nào khác.

Nhưng nàng ta vẫn nhất quyết không chịu cho cô một sắc mặt dễ coi.

Tăng Thiếu Dương nhiều lúc không nhìn nổi, cũng khuyên Vương Sơ Nguyệt: "Cô nương đừng để ý. Đó chính là chỗ tốt của nàng ta. Hoàng đế ở trong phủ đã quen dùng nàng ta, chính là vì nàng ta cẩn trọng, hầu hạ chủ tử suốt bảy tám năm, chưa từng phạm lấy nửa điểm sai sót."

Vương Sơ Nguyệt hỏi: "Vậy sao không giữ lại dùng thêm mấy năm nữa?"

Chuyện này thì Tăng Thiếu Dương không biết, cũng không dám hỏi.

"E rằng đây chính là ân điển của các chủ tử. Độ tuổi này thả ra còn có thể gả cho nhà tử tế, muộn thêm nữa, chẳng phải sẽ lỡ dở hay sao."

"Xuân cô cô… tự mình có muốn ra ngoài không?"

"Ôi chao, ân điển lớn như trời thế này, ai mà không muốn chứ."

Chưa hẳn.

Lòng người đều giấu trong một lớp da thịt. Sao có thể nhìn thấu được.

Vương Sơ Nguyệt nâng tay uống một ngụm trà do chính mình pha, lông mày lập tức cau lại.

Đắng đến như thuốc rồi, vậy mà còn chưa đủ đậm sao.

Thánh giá hồi loan vào đầu tháng Hai.

Đại sự của Tiên đế cuối cùng cũng dần hạ màn.

Những đại thần theo Hoàng đế bôn ba suốt thời gian qua, giống như đám tù nhân vừa được thả khỏi ngục, rốt cuộc cũng có thể về nhà tắm rửa cạo tóc, ăn một bữa cho ra hồn. Các nha môn khắp nơi đều giải tán, chỉ có Vương Thụ Văn vẫn còn nấn ná trên lầu "Thiên Địa Xuân" trước Chính Dương Môn.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!