Chương 15: (Vô Đề)

"Nô tài xưa nay luôn kính trọng Phúc tấn."

Phú Sát thị dừng bước trước bậc đá của linh đường. Không hiểu vì cớ gì, nàng ta không đáp lại ngay. Chỉ ngẩng đầu nhìn Vương Sơ Nguyệt, hai tay siết chặt vào nhau, vành mắt đỏ hoe, trong mắt thậm chí còn hằn cả tia máu. Trong cổ họng từng ngụm từng ngụm nuốt xuống chậm rãi, tựa như đang gắng gượng kìm nén một thứ cảm xúc nào đó.

Trời đông giá rét, vậy mà y phục nàng ta lại mỏng manh, giữa hàng mày ánh lên nỗi bi thương tuyệt vọng. Rất lâu sau, nàng ta cuối cùng cũng nuốt trôi ngụm cuối cùng, hơi ngửa đầu lên, nhắm mắt lại, nước mắt không sao kìm được, men theo kẽ mi mà tuôn rơi.

"Vương Sơ Nguyệt, cô cũng nói đến hai chữ kính trọng sao?"

Tựa như uống phải nước lạnh buốt.

Nàng ta tuy cố đứng thẳng người, nhưng giọng nói lại run rẩy dữ dội.

Nói ra câu ấy, nàng ta có chút hối hận, nhưng càng hối hận lại càng không chịu để lộ ra ngoài. Thực ra chuyến này nàng ta đến là để cầu xin. Dọc đường đi, trong lòng nàng ta đã diễn đi diễn lại vô số lần cảnh tượng sau khi gặp cô sẽ phải nói những gì. Đúng vậy, nàng ta muốn cầu Vương Sơ Nguyệt, cầu cô khuyên Vương Thụ Văn ra mặt, trước mặt Hoàng đế thêm một lần nữa thay Hạ Lâm xoay chuyển cục diện. Hoàng đế tín nhiệm Vương Thụ Văn, biết đâu Hạ Lâm vẫn còn một tia hi vọng.

Nhưng khi đến trước phủ họ Vương, cổng lớn lại đóng chặt.

Dẫu trong lòng Phú Sát thị đã diễn tập bao nhiêu lần, đối diện với phủ họ Vương, nàng ta vẫn không thể thốt ra dù chỉ một chữ hạ mình.

Phú Sát nhất tộc vốn xuất thân từ cựu bộ Nữ Chân thời Liêu, theo rồng vào quan, chiến công hiển hách, con cháu trong tộc đời đời đều kết thân với hoàng tộc, là một trong tám đại họ Mãn Châu. Phụ thân nàng ta kế thừa tước Trấn Quốc Công, mẫu thân là ái nữ của Lễ Thân Vương, em trai thứ tư của Tiên đế. Nàng ta là tiểu nữ nhỏ nhất của Trấn Quốc Công, từ nhỏ đã được nuông chiều nơi khuê các, chưa từng chịu qua nửa phần uất ức. Sau khi gả cho Hạ Lâm, phu thê ân ái mặn nồng, tình cảm cực tốt.

Nàng ta vốn là một trong những khuê tú Bát Kỳ nổi danh tính tình cương liệt, trước mặt bất kỳ ai cũng nói một là một, nói hai là hai, nhưng cũng không phải không hiểu đạo xử thế. Hạ Lâm yêu nàng ta, cũng chính vì sự thẳng thắn, gọn gàng ấy. Giống như khi y rút đao nơi sa trường, đã thấy máu thì nhất định phải thấy máu, yêu ghét phân minh, thu phóng tự tại.

Quan hệ giữa Vương Sơ Nguyệt và Phú Sát thị luôn có ranh giới tôn ti rõ rệt. Một người giữ thân phận, thường hay sắc mặt nghiêm khắc; một người giữ lễ, chưa từng cãi lại. Sống chung với nhau cũng chưa từng xảy ra sóng gió gì.

Vương Sơ Nguyệt chưa từng thấy Phú Sát thị rơi nước mắt trước mặt mình.

Ắt hẳn là đã xảy ra chuyện lớn. Thế nhưng cô còn chưa kịp hỏi, đã nghe Phú Sát thị gắng gượng ổn định giọng nói, tiếp tục:

"Vương Sơ Nguyệt, hôm nay ta đến không phải là muốn thất lễ với phu nhân quá cố, cũng không phải muốn khiến di mẫu của cô khó xử."

Nói rồi, nàng ta há miệng muốn thở ra một hơi trong ngực, nào ngờ nước bọt trong miệng dính nhớp kéo thành sợi, nàng ta thấy khó coi liền mím môi cắn đứt, tiện tay cúi đầu lau nước mắt.

"Ta, Phú Sát thị, là chính thê của Thập Nhất gia, ngày thường cũng là người coi trọng thể diện, danh tiếng. Nếu giữa ta và cô còn có thể luận được một chút tôn ti thì cũng chẳng đến mức ép ta phải như vậy, càng không đến nỗi để người trong Vương phủ ra tay ngay trong nhà cô. Vương Sơ Nguyệt, Vương gia đã ngã rồi, hôm nay ta muốn gặp cô một lần, chẳng lẽ phải quỳ trước cổng phủ họ Vương mà cầu xin cô sao…"

Vương Sơ Nguyệt nhìn Phú Sát thị. Nàng ta không trang điểm, hốc mắt hơi thâm xanh, môi trong ngày đông lạnh lẽo đã mất hết huyết sắc, khí sắc nhợt nhạt đến đáng sợ, dáng vẻ trông cũng có phần chật vật, thê lương.

"Rốt cuộc là xảy ra chuyện gì? Nô tài chưa từng né tránh Phúc tấn, Phúc tấn muốn gặp nô tài, chỉ cần cho người truyền lời là được, hà tất phải như thế này…"

Phú Sát thị ngậm nước mắt cười khẽ một tiếng. "Truyền lời ư? Đừng nói truyền lời, những kẻ tội nhân như chúng ta, e rằng sau này cũng không xứng gặp cô nữa."

"Tội nhân? Ý này là sao?"

Phú Sát thị lắc đầu, đưa tay kéo mạnh người xuống khỏi bậc đá. Vương Sơ Nguyệt bị nàng ta kéo lảo đảo, suýt nữa thì ngã, may mà Bảo Tử kịp thời đỡ lấy.

Giữa hai người đàn bà, sự giằng co vốn chẳng đẹp đẽ gì. Nhưng lúc này, hiển nhiên cả hai đều chẳng còn bận tâm đến điều đó nữa. Phú Sát thị ghé sát tai Vương Sơ Nguyệt, giọng nói cũng theo đó mà cao lên:

"Cô giả vờ hồ đồ cái gì! Hoàng đế đã tước đi tước vị của Vương gia, người thì bị áp giải đến đại doanh Phong Đài. Vương Sơ Nguyệt, đã mười ngày rồi! Thất Vương gia và Dụ nương nương quỳ cầu cũng vô ích, phụ thân ta cùng Hà Khánh, Vương Thụ Văn và đám đại thần như Trương Hiếu Nho dâng sớ liên danh cũng không thấy Hoàng đế hồi đáp. Ý của Thất Vương gia là, có lẽ cũng chỉ còn phụ thân cô có thể nói được một câu trước mặt Hoàng đế.

Ai ngờ Thất Vương gia cùng phụ thân cô thức trắng đêm khẩn cầu, ông ấy vẫn không chịu ra mặt… nói rằng Vương gia đại thế đã mất…"

Nói đến chỗ tuyệt vọng, giọng nàng ta nghẹn lại. 

"Ha… cô cũng thế, phụ thân cô cũng thế, các người, đám nô tài người Hán các người  chỉ cần được chút thế lực là đã cuồng vọng đến không ra thể thống gì!"

"Sơ Nguyệt…"

Lời của Phú Sát thị vừa dứt, Ngô Tuyên đã đè thấp giọng gọi tên Vương Sơ Nguyệt.

"Câm miệng! Người đâu, bịt miệng nàng ta cho ta!"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!