Cứ thế này mà… đột nhiên lại đi hẹn hò với cái tên văn nhã bại hoại giấu đuôi kia sao?
Vương Sơ Nguyệt ôm chăn, cuộn mình trên sofa ngẩn người một lúc. Bỗng nhiên lại thấy, sau cuộc trò chuyện buổi chiều, bốn chữ "văn nhã bại hoại" kia dường như cũng không còn hợp với anh nữa.
Người giảng lịch sử, trên người ít nhiều đều mang theo một loại thận trọng và tiết chế. Dù sao đó cũng là vùng đất tuyệt đối không thể biết, chỉ có thể khiêm nhường mà khảo chứng.
Sự thận trọng ấy, Vương Sơ Nguyệt đã thấy rất nhiều trên người bố mình. Nhưng Hạ Bàng thì không có.
Anh nói về những câu thơ mấy trăm năm trước, giọng điệu rất tự nhiên. Trên người không có khí thế sắc lạnh, trong sự ôn hoà lại lộ ra vẻ ung dung tự tại. Thậm chí cũng không vì chủ nhân của nó đã mất, tâm ý không thể dò xét mà sinh ra khoảng cách xa lạ với những câu thơ cổ xưa ấy.
Nói cho đúng, khi anh đứng trước bảng đen, miệng lẩm nhẩm văn câu, vẻ mặt ấy… lại có một cảm giác như đang tự thương mình.
Quân tử tự thương.
Ắt hẳn cất giấu nỗi đau sâu sắc. Nhưng anh còn trẻ như vậy, rốt cuộc đang tự thương điều gì?
Vương Sơ Nguyệt kéo chăn quấn chặt hơn, ngẩng đầu hít hai cái.
"Nguyệt Nhi."
"Vâng?"
"Đang nghĩ gì đấy."
Ngô Linh bưng một cốc sữa lại ngồi xuống bên cạnh: "Còn chưa ngủ à."
"Con đang nghĩ mai mặc gì."
Ngô Linh quay đầu nhìn tủ quần áo mở toang.
"Có gì mà phải nghĩ, cậu ta ăn mặc như cây thông Noel thế kia, chẳng lẽ còn chê con. Mặc…"
Bà đứng dậy, đi đến tủ lục lọi: "Mặc cái áo khoác lông cừu trắng này đi. Dễ thương."
Vương Sơ Nguyệt bất lực cười, kéo dài giọng: "Mẹ, con hai mươi bảy tuổi rồi…" Nói được nửa chừng thì chợt thấy có gì không ổn.
"Không phải… mẹ, sao mẹ biết mai con đi với giáo sư… Hạ vậy?"
Ngô Linh không quay đầu, vẫn nghiêm túc bới đống khăn quàng, bình thản nói bốn chữ: "Mẹ là mẹ con."
"Trước mắt đừng nói với bố nhé mẹ."
"Tại sao. Ông ấy mà biết chắc ăn thêm được mấy bát cơm."
"Con… vẫn chưa nghĩ rõ."
"Không sao."
Ngô Linh quay đầu lại: "Con người với nhau là phải ở cạnh mới hiểu, cứ từ từ. À đúng rồi, mai đi đâu dạo thế?"
"Anh ấy nói đi Cố Cung."
"Hả? Ha ha, không hổ là cùng một khoa với bố con. Hồi xưa bố con tán mẹ cũng là giữa mùa đông đi dạo Cố Cung, lạnh đến cứng tay mà còn không nỡ mua cho mẹ tí hạt dẻ rang đường, bố con đúng là người ngốc hết thuốc chữa. Không ngờ tên nhóc kia cũng dẫn con đi Cố Cung, Cố Cung có gì mà đi… Đến lúc đó đảm bảo giống hệt bố con, nhảy nhót như con khỉ khắp nơi, rồi khoe với con nào là chỗ này từng có ai ở, chỗ kia từng xảy ra chuyện lịch sử gì… cái vẻ đắc ý khó ưa."
Vương Sơ Nguyệt cười cắt ngang: "Mẹ, mẹ nói mà cười không giấu nổi luôn rồi."
"Con biết cái gì."
"Sao không biết, gương son môi, dây chuyền trâm cài, đồ sáng tạo văn hoá của Cố Cung ra cái gì là mẹ mua cái đó, tài khoản Taobao của mẹ chắc lên VIP kim cương rồi ấy chứ."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!