Người độc thân từ trong bụng mẹ, lại càng không chịu nổi những kiểu trêu ghẹo thô ráp. Từ xã hội nguyên thủy đến thế kỷ 21, bản chất giữa nam và nữ thật ra chẳng hề thay đổi chút nào. Kiểu trơ trẽn, phóng túng mà giở trò lưu manh trực diện luôn dễ khiến đối phương hoảng loạn, rồi bất tri bất giác trượt dần về phía một vực sâu không đáy. Huống chi, người đó còn khoác bên ngoài cái vẻ lưu manh ấy một lớp áo tao nhã, như thể còn phảng phất mùi gỗ cũ của Tử Cấm Thành.
Kiểu người này nên gọi là gì?
"Văn nhã bại hoại."
Vương Sơ Nguyệt nâng cốc cà phê nóng, nhìn ra ngoài cửa sổ văn phòng, buột miệng nói bốn chữ.
"Này, cô không có tiết à?"
Trương Mẫn từ phía sau vỗ nhẹ vai cô: "Vừa nãy cô nói ai là văn nhã bại hoại đấy?"
"Tôi có nói gì đâu. Tôi đang nhìn trời bên ngoài thôi. Hôm nay biết đâu sẽ thấy trận tuyết đầu mùa."
"Ôi dào, câu này nghe như phụ nữ đang yêu nói ấy. Này này, cô có phải đợi được "Giáo sư Do" của mình rồi không? À đúng rồi, mau để tôi hóng chuyện chút xem, người xem mắt hôm qua của cô thế nào?"
Vương Sơ Nguyệt sợ chủ đề này mà mở ra thì mình không chống đỡ nổi, vội quay người đi về phía bàn làm việc, quay đầu qua loa đáp: "Thế nào được chứ, bố tôi sắp xếp, gặp một lát rồi về thôi."
Trương Mẫn vẫn chưa chịu bỏ cuộc, vừa đi theo vừa hỏi dồn: "Thế sao cô lại né? Không đúng nhé, trước đây cô chê anh kỹ thuật điện với anh ngoại ngữ kia vui lắm mà, lần này… ơ, không chê nữa à?"
Vương Sơ Nguyệt đặt cốc cà phê xuống, mở máy tính, tiện tay bấm đại một bài giảng.
"Người ta cũng đâu nói gì kỳ quặc, chê cái gì…"
"Thế tai cô đỏ cái gì?"
"Tôi không đỏ!"
Trương Mẫn kéo ghế lại, ngồi sát bên cô.
"Chị em thấy lần này cô có cửa đấy, cây sắt già chuẩn bị nở hoa rồi."
"Dừng lại đi, nói y như mẹ tôi ấy…"
"Ha, dì đối xử với tôi tốt thế, chuyện chung thân đại sự của cô, tôi đứng cùng phe với dì."
"Mẹ tôi không vội đâu."
"Thế tôi đứng cùng phe với giáo sư Vương."
Vương Sơ Nguyệt không đấu miệng lại được nữa: "Được rồi, đi dạy đi. Cô chẳng phải còn hai tiết à? Ở toà nhà 12 đấy."
Trương Mẫn cười như không cười: "Được, tan tiết tôi quay lại hỏi tiếp."
Trương Mẫn đi rồi, Vương Sơ Nguyệt lúc này mới thở phào một hơi dài. Nghĩ lại mấy lời vừa rồi của cô, tuy là trêu chọc, nhưng có vài câu lại vô tình trùng với lời Hạ Bàng nói hôm qua. Khi "Vì Sao Đưa Anh Tới" nổi đình nổi đám trong nước, cô cũng từng chạy theo xem. Nhưng xã hội học là một môn có tính thời gian rất rõ ràng, mỗi một đề tài đều được phân chia theo những ranh giới thời gian cụ thể.
Vương Sơ Nguyệt vẫn luôn cảm thấy, vị giáo sư Do trong phim kia, may mà là người ngoài hành tinh. Nếu anh ta là một con người bình thường, sống xuyên qua các triều đại thay đổi, văn minh thay phiên thì trái tim bằng máu thịt ấy e rằng đã sớm bị cắt vụn tan tác rồi. Làm sao còn có thể ung dung tự tại đi tán tỉnh nữ minh tinh?
Cho nên, người học lịch sử rốt cuộc vẫn không hiểu được những vấn đề liên ngành của xã hội học và tâm lý học.
Họ luôn muốn đích thân trải qua, giữ lại toàn bộ ký ức tiền kiếp hậu sinh, nắm trong tay tất cả tư liệu trực tiếp. Nhưng lại không nghĩ rằng, sự "tràn đầy bùng nổ" kiểu ấy, đối với một nội tâm mong manh, đối với những mối quan hệ xã hội luôn thay đổi, rốt cuộc là một lời nguyền lớn đến mức nào, sẽ khiến con người rơi vào hỗn loạn sâu sắc ra sao.
Vương Sơ Nguyệt nhất thời suy nghĩ quá sâu, đang thất thần thì điện thoại của Trương Mẫn bỗng gọi tới.
"Alo, Sơ Nguyệt, cô xem trên bàn cô có phải có một cái USB hình móng mèo không?"
"Ừ, màu hồng, cô quên mang rồi."
"Đúng đúng đúng, cô không có tiết đúng không? Có thể giúp tôi mang sang toà nhà 12 không? Tiết này tôi cần dùng."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!