Chương 142: (Vô Đề)

"Ca."

Tiếng của Hằng Ninh kéo hắn từ đoạn hồi ức kia trở về.

"Hả?"

Hằng Ninh chỉ vào chén trà trên án, "Không có gì, trà nguội rồi."

Nói xong, y tự rót cho mình một chén, nâng trong tay, chậm rãi bước đến bên hắn, tựa vào mép án trà mà đứng.

"Sao ca cũng qua đây."

"Đến truyền lời của Hoàng a mã."

"Ồ."

Y nói xong liền định đặt trà xuống quỳ hành lễ, Hằng Trác vội ngăn lại, "Không phải khẩu dụ. Hoàng a mã bảo đệ đừng túc trực lâu, sớm an trí nghỉ ngơi."

Hằng Ninh đứng thẳng người, mỉm cười với hắn, "Mới có giờ này sao gọi là túc trực lâu." Nói rồi, y nâng chén trà nóng, uống một ngụm, lại tựa xuống bên cạnh hắn.

"Ta nghe Trương Bác Bình bọn họ nói, đợi sau khi mẫu thân hạ táng, Hoàng a mã sẽ phái huynh đi một chuyến Mông Cổ."

Hằng Trác không phủ nhận, nhưng cũng không lên tiếng, chỉ nâng chén trà khẽ gật đầu, coi như đáp lời y.

"Trong mấy huynh đệ, ta thì chẳng chịu phục ai, nhưng ca, ta phục huynh."

Trong giọng y mang theo nụ cười thản nhiên, nghe rất dễ chịu. Hằng Trác mượn ánh đèn nghiêng đầu nhìn y, y mới hai mươi lăm tuổi, dung mạo tuấn tú, giữa mày mắt quả thật có vài phần bóng dáng của Vương Sơ Nguyệt. Tính tình cũng giống cô, ôn hòa sáng sủa, lúc nào cũng khiến người ta như được gió xuân thổi mát.

Trong triều có rất nhiều Hán thần thích kết giao với y, thậm chí không kiêng dè mà hết lời khen ngợi tài đức của y.

Một phần là vì xuất thân của y, một phần khác, là vì y quả thực có tâm tính tốt. Không kiêu không ti, không né việc, cũng không phô trương, dốc lòng dốc sức làm việc triều đình. Lúc riêng tư lại viết được một tay chữ cực đẹp, hoàn toàn lĩnh hội chân truyền của mẫu thân. Nhưng, phần lớn những điều này đều là giả tượng.

Quen biết hơn hai mươi năm, Hằng Trác vẫn luôn cảm thấy, cái chữ "Ninh" này, thật sự đặt sai cho y.

Nghĩ vậy, hắn chậm rãi thu lại ánh mắt, đưa tay nâng chén trà đã nguội phân nửa, cùng y tựa xuống.

"Cũng chỉ có đệ mới nói kiểu này."

"Không nói vậy thì nói thế nào. Ca, huynh không dễ dàng gì đâu…"

Nói xong, y cũng nghiêng người về phía hắn, nâng chén khẽ chạm vào chén của hắn: "Đám Trương Bác Bình kia, vẫn luôn mong huynh ra tay tàn nhẫn hơn với ta nhỉ, ta nhìn ca mấy năm nay ở trước mặt bọn họ gánh đỡ cho ta, thật sự thấy mệt thay cho huynh."

"Đệ nói bậy cái gì."

"Có phải nói bậy hay không, ta còn trẻ thế này, người tuy ngu, nhưng mắt đâu có mù."

Lời y khiến Hằng Trác bật cười.

Thuở thiếu niên, Hằng Ninh là cái đuôi nhỏ của Hằng Trác, hắn đi đâu, y cũng nhất định theo đó. Lần đầu ở Thượng Thư Phòng học thuộc lòng Kinh Thi, đọc xong thiên Vô Y trong Tần Phong, trở về còn nhất quyết kéo Vương Sơ Nguyệt và Hằng Trác ngồi cạnh nhau, để mình y nghiêm chỉnh đứng đó cao giọng đọc lại.

Khi ấy, hắn cũng giống như bây giờ, rất muốn cười. Lúc nào cũng hoang đường nghĩ rằng, đệ đệ này của mình thật là ngốc.

Sau này y lớn lên, nét ngây thơ dần lui, tính tình cũng dần được rèn giũa, trước mặt người ngoài thì biết tôn ti lớn nhỏ, giữ lễ thân phận, nhưng sau lưng vẫn như xưa, ở trước mặt hắn, lời gì cũng nói thẳng thừng. Ngay cả năm ngoái, khi Trương Bác Bình đám người dâng tấu, trách y làm việc ở Công bộ không tốt, y cũng đường hoàng đem chuyện đó nói hết trước mặt Hằng Trác, nói xong còn không quên hỏi hắn: "Ca à, huynh nói lần này ta phải quỳ ở Dưỡng Tâm Điện bao lâu…"

Hằng Trác tức đến bốc hỏa.

"Quỳ bao lâu! Ta thấy đệ nên đến Tông Nhân Phủ mà quỳ!"

"Ấy, đúng, nói không chừng thật sự phải đến Tông Nhân Phủ ở luôn, đến lúc đó, huynh nhớ thay ta xin mẫu thân thêm mấy hộp bánh phục linh."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!