Chương 14: (Vô Đề)

Chớp mắt đã tới ngày trước khi Tiên Đế xuất đại tang.

Trong cung phát tiền lương, Chu thái y ở Dưỡng Tâm Điện dựa lò sưởi hong những miếng cao dán, Hà Khánh ngồi xổm dưới đất giúp ông giữ ổn ánh nến, thỉnh thoảng lại ngoái đầu nhìn Hoàng đế đang tựa trên giường đọc sách.

Hoàng đế có một thói quen: trước khi ngủ một mình, lúc nào cũng phải lật vài trang sách. Có khi mệt quá, nắm sách trong tay mà ngủ thiếp đi cũng có. Bởi vậy Trương Đắc Thông luôn dặn đám người trực đêm phải để tâm, hầu lúc ngài ngủ thì cất sách, đắp chăn. Nhưng hôm nay Hoàng đế dường như không có hứng, lật một quyển lại đặt xuống, nhắm mắt dưỡng thần, thỉnh thoảng trở mình, cũng chẳng rõ là đã ngủ hay chưa.

Hà Khánh hỏi giờ, thấy đã muộn, liền nói với Chu thái y: "Lát nữa đại nhân chỉ cho nô tài, để nô tài hầu Vạn Tuế Gia dán thuốc."

Nào ngờ lời vừa dứt, đã nghe Hoàng đế nói: "Trẫm chưa ngủ."

Chu thái y vội đứng dậy, bưng cao dán đi tới trước giường Hoàng đế quỳ xuống. Cung nữ vén màn, dời lò than lại gần. Hoàng đế thuận tay với một chiếc bào trên giá gỗ khoác lên, trở mình ngồi dậy. Cung nữ bên cạnh cẩn thận cuốn vạt áo sau lưng ngài, rồi lại có người nâng đèn đến.

Hoàng đế không nói gì, mặc cho một đám người hầu hạ. Ngài tự nghiêng đầu nhìn khối cao đen sì Chu thái y đang pha chế, trong cổ họng bật ra một tiếng cười khẽ.

Hà Khánh ngẩng đầu nói: "Ây da, Vạn Tuế Gia, mấy ngày nay ngài chưa cười lấy một tiếng."

Hoàng đế giơ tay chỉ chỉ bàn thuốc Chu thái y bày trước mặt, nói: "Trẫm đang nghĩ, Chu Minh à, thuốc của ngươi không đen thì cũng thối."

Chu thái y giật thót, vội nói: "Thần tội đáng muôn chết."

Hoàng đế phẩy tay: "Đứng dậy đi." Nói rồi, ngài tự tay ấn ấn sau thắt lưng: "Thứ này còn phải dán mấy ngày nữa?"

Chu thái y giũ áo đứng dậy, hỏi: "Hoàng thượng đỡ đau hơn chưa ạ?"

Hoàng đế "ừ" một tiếng: "Thoải mái hơn nhiều."

"Vậy hôm nay dán nốt miếng này là không cần dán nữa. Vừa hay ngày mai Tiên Đế xuất tang, Hoàng thượng đi đường cũng khỏi vướng thêm việc."

Hoàng đế tựa lưng trở lại: "Hà Khánh, ban ghế cho Chu đại nhân."

Chu thái y trước nay chưa từng cùng Hoàng đế ngồi đối diện. Thái y viện vốn là hầu hạ thương bệnh, bình thường chủ tử chịu khổ vì họ đã hiếm, huống chi còn cho ngồi. Vì vậy, Hoàng đế vừa ban ghế, ông thật sự có chút hoảng.

"Hoàng thượng, thần…"

Hoàng đế vừa nhặt lại quyển sách lúc nãy, quay đầu thấy trán ông rịn mồ hôi, liền lắc đầu cười: "Trẫm bảo ngươi ngồi thì cứ ngồi. Có việc muốn hỏi ngươi."

"Dạ… vâng ạ…"

Hà Khánh bưng tới một chiếc đôn, đặt cạnh giường Hoàng đế. Chu thái y đành men theo mép đôn mà ngồi xuống, dè dặt hỏi: "Không biết Hoàng thượng muốn hỏi thần việc gì?"

Ánh mắt Hoàng đế vẫn đặt trên trang sách, giọng nghe như thờ ơ: "Ồ, cũng không có gì. Trẫm nhớ mang máng, năm ngoái Tiên Đế sai truyền Thái y tới nhà họ Vương, người được gọi là ngươi phải không?"

"Tâu Hoàng thượng, là thần."

Hoàng đế lật một trang sách: "Bệnh của phu nhân rốt cuộc thế nào, còn mấy phần có thể chữa?"

Chu thái y không hiểu vì sao Hoàng đế đột nhiên hỏi đến nữ nhân nhà Vương Thụ Văn. Nhưng nghe giọng điệu này, rõ ràng Hoàng đế còn chưa biết chuyện Vương phu nhân đã qua đời. Hiện giờ trong cung đang làm đại tang, Vương phu nhân tuy có cáo mệnh, nhưng chết vào lúc này, e rằng đến Hoàng hậu và Thái hậu cũng chưa chắc đã để tâm.

"Việc này…" Ông ngập ngừng, nhất thời không biết nên trả lời thế nào.

Hoàng đế cũng không quá để ý, liếc nhìn ông, nhàn nhạt nói: "Nói thật là được."

"Dạ. Tâu Hoàng thượng, Vương phu nhân đã qua đời vì bệnh, cách đây mười ba ngày."

"Qua đời rồi?"

Hoàng đế khép sách lại, nghĩ một lúc, ngài nhắc Phúc tấn cho Vương Sơ Nguyệt xuất cung là chuyện mười ngày trước, tính ra, rốt cuộc vẫn không kịp để cô gặp lần cuối…

"Chết vì bệnh gì?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!