Chương 10: (Vô Đề)

Ban đêm, Hoàng đế trằn trọc đến tận lúc sang canh vẫn không sao ngủ được. Đúng lúc ấy, Lễ bộ dâng lên tấu chương về đại điển đăng cơ, ngày mai phải trình ra hội nghị các đại thần để bàn nghị. Hoàng đế dứt khoát ngồi trước án thư, gắng mở mắt suốt gần nửa đêm.

Tiểu thái giám trực đêm là Bảo Tử chăm chăm nhìn ngọn đèn bên tay Hoàng đế, ánh lửa theo nhịp thở của ngài khi sáng khi tối. Lại thấy Hoàng đế cả đêm đứng ngồi không yên, thỉnh thoảng lại rít một hơi lạnh qua kẽ răng. Mỗi lần ngài hít như vậy, mặt mũi Bảo Tử cũng lạnh theo một trận.

Trương Đắc Thông bước vào, liếc về phía thắt lưng sau của Hoàng đế, đánh mắt cho Bảo Tử. Bảo Tử vội bịt mũi, lắc đầu quầy quậy.

Trương Đắc Thông thở dài, thấy chủ tử của mình quả thực đang chịu không nổi. Đến canh ba, nhân lúc vào trong lo liệu thêm than, ông cẩn thận nhắc khẽ một câu: "Chủ tử gia, tối nay Ngự dược phòng Nhật Tinh Môn là Chu đại nhân trực đêm. Trước kia ngài phát hỏa nha đau răng, thứ cao đen Chu đại nhân điều chế dùng rất hiệu nghiệm. Hay để nô tài sang Ngự dược phòng mời Chu đại nhân qua xem?"

Loại đau gân tổn cốt này, càng về khuya càng giày vò. Dù Hoàng đế còn miễn cưỡng giữ được sắc mặt, nhưng sau lưng đã túa hết đợt mồ hôi lạnh này đến đợt khác. Ngài đưa tay định đưa tấu chương của Lễ bộ cho Trương Đắc Thông, nào ngờ tay mới vươn ra được nửa chừng, cơn đau ập tới khiến ngài suýt ném luôn quyển sớ. Ngài cứng người rút tay về, khẽ "chậc" một tiếng.

Trương Đắc Thông vội vàng đỡ lấy tấu chương. "Trương Đắc Thông, ra ngoài xem thử, trong nghị sở giờ này còn ai không."

Trương Đắc Thông cất kỹ tấu chương, liếc nhìn sắc trời bên ngoài: "Ôi, giờ này e rằng chỉ còn Thập Nhị gia thôi."

"Được." Hoàng đế chống thắt lưng đứng dậy, chỉ vào tấu chương trong tay ông. "Đem cái này đưa cho y, nói trẫm đã xem qua rồi, bảo y chuyển lời cho Cung Thân Vương, ngày mai dẫn mọi người nghị cho ra kết quả."

"Vâng."

"Vừa rồi ngươi nói ai ấy nhỉ?"

"Ai… à à, chủ tử gia, Chu thái y, người trị hỏa nha đau răng cho ngài ạ."

Hoàng đế đứng bên án thư, ngón cái đeo nhẫn ban chỉ khẽ gõ mấy cái lên mép bàn.

"Truyền ông ta tới. Còn nữa, đừng kinh động đến Thái hậu."

"Dạ dạ, nô tài hiểu."

Nói xong, Trương Đắc Thông lập tức đi ra ngoài, tự mình sang nghị sở, lại sai Bảo Tử chạy đến Nhật Tinh Môn truyền thái y.

Khi Chu thái y đến, Hoàng đế đã cởi giày, tựa trên trường kỷ đọc sách. Bên cạnh chỉ có một cung nữ lo việc châm đèn. Những nô tài khác đều xách đèn đứng hầu ngoài lều dựa. Chu thái y vừa bước vào, trong lòng đã đánh trống dồn. Trương Đắc Thông cũng không có ở ngoài, đến một người để hỏi cũng không có, đành cắn răng đi thẳng vào trong, quỳ xuống dập đầu, thỉnh an trước.

Hoàng đế không ngẩng đầu khỏi sách.

Lại phất tay, cho cả cung nữ châm đèn cũng lui ra.

Bên này Trương Đắc Thông từ nghị sở trở về, liền thấy Hà Khánh và Bảo Tử hầu như muốn áp cả tai vào cửa sổ lều dựa.

"Làm cái gì đấy!"

Bảo Tử hoảng quá, "bịch" một cái ngã nhào xuống chân Hà Khánh. Hà Khánh vội nói: "Sư phụ, chủ tử gia không cho người ở gần hầu hạ, chúng con lo cho chủ tử gia…"

"Lo cái gì mà lo. Chủ tử phát hỏa nha, kiêng nhất là đám dưới làm sai việc, làm phiền tâm chủ tử. Các ngươi không yên phận đứng hầu cho tử tế đi."

Nói rồi, ông vung phất trần một cái, đứng nghiêm trước lều dựa, tựa như pho tượng Phật.

Hà Khánh vẫn chưa chịu thôi, lại ghé đến bên Trương Đắc Thông, thấp giọng: "Sư phụ, hôm nay sư phụ cũng thấy lạ phải không? Chủ tử gia vậy mà không cho kéo Vương cô nương ra đánh bằng trượng."

Trương Đắc Thông không đáp lời.

Đám Hà Khánh chỉ nghĩ theo một lối lệch lạc, nhưng trong lòng Trương Đắc Thông lại dấy lên bất an. Ông  hầu hạ vị Diêm Vương gia này gần hai mươi năm rồi. Ngày thường muốn thấy ngài cười một cái còn khó. Đám Phúc tấn, Cách cách gặp ngài thì như chuột thấy mèo, sợ nhìn thêm một mắt sẽ chọc ngài không vừa ý mà bị quở trách.

Vương Sơ Nguyệt…

Trong mắt Hoàng đế dường như có hơi khác một chút.

Nhưng rốt cuộc cô vẫn là trắc Phúc tấn đã được định cho Thập Nhất gia.

Nghĩ tới đây, ông lại cảm thấy mình nghĩ nhiều quá rồi. Về chuyện tình ái, vị chủ tử này của ông từ nhỏ đến lớn, khi nào từng khai khiếu chứ. Ngài gắng gượng chịu đựng như vậy, e rằng chỉ là không muốn để người ta biết thắt lưng ngài không tốt mà thôi.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!