Mộc Nhi…"
"Ừ?"
"Nàng phạm vào điều thứ nhất của gia quy."
"…"
"Gia đã nói rằng vi phạm gia quy thì phải có gia pháp, nhớ không?" Long Nhị vừa nói vừa cắn tai nàng, đưa ngón tay vào nhụy hoa. Cư Mộc Nhi rên hừ hừ, hít sâu, căng thẳng nói không nên lời, siết chặt tay hắn.
Long Nhị thổi phù vào lỗ tai nàng, cảm giác được người nàng căng cứng lên trong lòng hắn. Hắn mỉm cười, hôn môi nàng, gảy nhè nhẹ. Cư Mộc Nhi nhu thuận thuận theo, không hề né tránh, nhưng sự căng thẳng của cơ thể thì không biến mất. Long Nhị cụng trán nàng, khẽ gọi: "Mộc Nhi."
"Tướng công." Cư Mộc Nhi trả lời.
Xưng hô này khiến Long Nhị mỉm cười, thật là dễ nghe. Hắn lại gọi: "Mộc Nhi."
"Tướng công." Nàng lại trả lời.
"Mộc Nhi."
"…"
"Mộc Nhi."
"…"
"Mộc Nhi."
"…"
Vẫn chưa xong? Cư Mộc Nhi nhăn nhó: "Tướng công!" Một tiếng này đầy sức lực.
Long Nhị nhìn nàng cười sặc sụa. Sự mềm mại ẩm ướt của nàng khiến hắn khó chịu.
"Tính nàng đúng là xấu."
Tính nàng không sao hết, nàng rõ là ôn lương hiền thục, nếu không sao nàng chịu được hắn.
Cư Mộc Nhi bị hắn chọc nên đỡ căng thẳng, đang định phản bác thì thấy hai chân mình bị tách ra. Nàng chưa kịp phản ứng, một luồng lực mạnh mẽ hăng hái xông vào, xé rách nàng, tràn ngập nàng.
Cảm giác xé rách đau đớn như chọc thủng nàng. Cư Mộc Nhi nhịn không được, "a" một tiếng, cả người siêt lại. Long Nhị hít sâu. Hắn chỉ biết, dù hắn có làm gì, nàng cũng sẽ đáp lễ hắn. Nhưng đáp lại đến phê như thế, hắn phải cắn răng cố nhịn, rồi lại lao vào phía trước, cho đến khi giữa hai người không còn khoảng cách.
Cư Mộc Nhi nhíu mày, không dám kêu nữa, thảm thương cắn môi chịu đựng. Long Nhị không cử động nữa, nhìn thế thì cúi xuống cắn chóp mũi nàng. Cư Mộc Nhi rên rỉ trong họng, nghiêng đầu sau một bên, không cho hắn cắn.
Long Nhị không hài lòng, quay mặt nàng lại để hôn, quấn lưỡi nàng đến đau nhói. Cư Mộc Nhi tránh ra, cố sức hít một hơi, làm nũng: "Nhị gia, đau."
"Gia không đau."
Cư Mộc Nhi ủ rũ: "Tướng công, đau."
Long Nhị bị nét mặt của nàng chọc cười, trỏ trỏ mi tâm của nàng, sau đó lại ôm nàng vào lòng. Hai người ôm nhau một lúc, Long Nhị cắn tai nàng, dịu dàng hỏi: "Còn đau không?"
Cư Mộc Nhi đang bị sự dịu dàng của hắn làm toàn thân mềm nhũn, nghe vậy thì hơi sững sờ. Nàng nghĩ đau thì sao, mà không đau thì sao?
Nhưng Long Nhị không cho nàng nhiều thời gian để suy nghĩ. Hắn bắt đầu vận động, Cư Mộc Nhi kêu lên sợ hãi. Hắn đè môi nàng: "Đau hay không thì kết quả cũng thế này."
Cư Mộc Nhi cắn môi, xấu hổ, theo phản xạ nắm lấy ga giường. Long Nhị giữ tay nàng, đặt lên người mình: "Nàng kiểm tra ta đi."
Cư Mộc Nhi nghe lời vuốt ve hắn, nhưng cảm giác làn da dưới tay nhẵn nhụi, lại nóng bỏng tay. Người hắn căng lên, ẩn chứa sức mạnh thiên quân vạn mã, đang xông lên tấn công cơ thể nàng theo cách không ngôn ngữ nào diễn ta được.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!