Chương 31: Lòng do dự nàng mù sợ cưới

"Nàng nhớ ta, đúng không?" Long Nhị xoa đầu Cư Mộc Nhi, rất vui mừng khi thấy nàng chủ động thể hiện nhớ thương mình.

Cư Mộc Nhi phối hợp gật đầu. Phải cho Nhị gia mặt mũi, điều này cô hiểu rõ.

Nhưng Long Nhị cũng được voi đòi tiên. Hắn hỏi: "Nhớ thế nào cơ? Nói gia nghe một chút."

Nhớ thế nào cũng phải bẩm báo?

Cư Mộc Nhi tập trung suy nghĩ, sau đó nhoẻn miệng cười, thong thả nói: "Chính là, lúc bước đi, mò trượng trúc cũng nghĩ đến Nhị gia thích trượng trúc…"

Đây có phải là đáp án phá đám không?

Long Nhị chưa kịp đen mặt, Cư Mộc Nhi đã nói tiếp: "Lúc bố ta uống rượu, ta cũng sẽ nhớ đến, rằng không biết Nhị gia đang đi xã giao ở lâu nào, có khi nào uống nhiều quá không về được? Lúc đánh đàn cũng nhớ, không biết đàn Nhị gia nghe khúc nhạc, có thể khiến Nhị gia vui mừng không?"

Cái này mà là nhớ hắn? Đây rõ ràng không phải là nhớ hắn, mà nhớ khuyết điểm của hắn, nói thế này thà không có còn hơn.

Long Nhị bóp mặt nàng: "Lại làm loạn với gia à?"

Cư Mộc Nhi giấu đầu vào ngực hắn, kêu lên: "Nhị gia hỏi vậy mà."

"Gia quy thứ nhất: không được châm chọc gia. Nàng nhớ rõ chưa?" Long Nhị đẩy đầu nàng ra, cố ý tính sổ.

Hóa ra đó là gia quy thứ nhất? Cư Mộc Nhi cười, lại hỏi: "Thứ hai là gì?"

"Điều thứ hai là không được phép làm gia buồn bực."

Cư Mộc Nhi không nhịn được, cười thành tiếng. Nếu phạm phải điều thứ hai, tức là cũng phạm phải điều đầu tiên, vậy thì sao giờ?"

Long Nhị nhìn nàng cười thoải mái, tự nhiên cũng muốn cười. Hắn sờ vành tai Cư Mộc Nhi: "Gia định gia quy như vậy khiến nàng vui mừng?"

Cư Mộc Nhi cười: "Ta cũng muốn có gia quy."

"Như thế nào?"

"Điều thứ nhất, không được véo tai." Cư Mộc Nhi cười, nhưng trong lòng nàng lại nghĩ khác. Điều thứ nhất, đừng tốt với ta như vậy. Điều thứ hai, đừng tốt với ta như vậy, điều thứ ba, đừng tốt với ta như vậy…

Long Nhị không nghe được tiếng lòng nàng, vô cùng bất mãn với quy định không được sờ tai này: "Gia quy này phạm vào gia quy thứ hai của gia rồi, gia không cho phép."

"Gia quy thứ ba là gì?"

"Gia nói là phải nghe."

"Điều thứ tư?"

"Không được phép làm chuyện khiến gia mất hứng."

Cư Mộc Nhi cười ha ha, Long Nhị cũng cười nhưng vẫn cứ nói thêm: "Nếu phạm gia quy, gia pháp sẽ hầu hạ đấy."

Cư Mộc Nhi ngọt ngào đáp lại: "Mộc Nhi gan bé, sợ nhất gia pháp, không dám có ý nghĩ vi phạm gia quy."

Nàng cười đến hồng cả hai má, nhìn rất đẹp, đôi mắt long lanh. Long Nhị chợt nhớ tới đêm hôm ấy, nàng nhu thuận dựa vào lòng hắn, đôi môi của nàng thật mềm mại ngọt ngào.

Hắn không nhịn được, lại nâng mặt nàng lên, khẽ chạm vào bờ môi ấy. Cư Mộc Nhi ngừng cười, nóng hết cả mặt.

Sự xấu hổ của nàng lại khiến hắn mỉm cười. Môi hắn chạm lên môi nàng, khẽ khàng nói: "Hôn ta một chút."

Mặt của Cư Mộc Nhi đã nóng bừng lên rồi, nhưng nàng vẫn khẽ ngẩng đầu, ấn môi mình lên môi hắn. Có điều nàng ngượng quá, cuối cùng lại lùi về phía sau một chút.

Long Nhị định trêu nàng một chút, để nàng ngượng ngùng xong thì lại hôn, không ngờ nàng lại nghe lời như vậy. Hắn mừng rỡ, rồi lại ủ dột đứng lên: "Rốt cuộc là ai định ra cái chuyện trước khi cưới không được gặp nhau?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!