10
Tôi lấy chai trà kỷ tử trong túi ra, vặn nắp chai, làm bộ như muốn đổ vào khe cửa thang máy: "Nếu tôi không được lên bằng thang máy, thì hôm nay tất cả các người đều phải cùng tôi leo hai mươi tầng lầu."
"Cô đây là đang cố ý phá hoại tài sản, chúng tôi có thể gọi bảo vệ báo cảnh sát bắt cô." Một đồng nghiệp khác dùng giọng điệu chua ngoa cảnh cáo tôi.
Tôi cười lạnh đầy khinh bỉ: "Đây là góc chết của camera, sẽ không quay được cảnh nào cả. Nhưng mấy người thì nên cẩn thận, bởi vì bắt nạt tại nơi làm việc có thể bị kiện, tôi đã lưu lại hết bằng chứng, nào là tài liệu văn bản, còn có cả tin nhắn WeChat nữa."
"Cô... cô!"
Các đồng nghiệp trong thang máy cứng họng, không còn ai bấm nút đóng cửa nữa.
Tôi ung dung bước vào.
Ngay khi cánh cửa thang máy sắp đóng lại, một bóng người chen vào.
Các đồng nghiệp khác cúi đầu, cười cười chào hỏi quản lý, nhưng ông ta không thèm để ý, chỉ chỉnh lại vạt áo rồi quay mặt về phía cửa thang máy.
Nhưng thang máy phát ra âm thanh báo quá tải, mãi không đóng cửa.
Quản lý liếc nhìn tôi, những đồng nghiệp phía sau cũng nhìn theo.
Tôi nhai kẹo cao su, mặt tỏ vẻ khó chịu: "Nhìn cái gì mà nhìn? Quá tải cũng không phải tại tôi, ai là người cuối cùng vào? Đi ra đi."
Tôi trừng mắt nhìn lại ông ta.
"Mạnh Phồn Tinh, cô..."
Quản lý chỉ vào mũi tôi, chưa nói hết câu, tôi đã đá ông ta một cú, đem ông ta đá ra khỏi thang máy: "Còn lằng nhằng nữa là trễ giờ quẹt thẻ."
Quản lý ngã nhào xuống đất, nhất thời không kịp phản ứng.
Tôi đảo mắt, giận dữ bấm nút đóng cửa liên tục.
Cánh cửa thang máy đang phản chiếu lại hình ảnh đám người phía sau.
Tôi quay đầu nhìn lướt qua, tất cả đều nhanh chóng quay mặt đi chỗ khác.
"Nhìn cái gì mà nhìn, trễ một phút là bị trừ hai trăm, mấy người cũng muốn ra đó cùng ông ta à?"
Mọi người lặng lẽ tụ lại, không ai nói lời nào.
Khi thang máy tới tầng của công ty, họ không còn ào ào lao ra như trước, không còn chen lấn hay xô đẩy tôi.
Tôi quay đầu nhìn họ một cái: "Mấy người không đi ra à?"
"Chúng tôi không vội."
Người đồng nghiệp lúc trước bấm nút đóng cửa thang máy cười gượng.
Tôi lạnh lùng nhếch miệng cười.
Ngay lúc vừa quay đầu, bà cố khẽ nói thầm: "Cháu gái có thấy không? Toàn là loại ức h**p kẻ yếu, sợ kẻ mạnh. Hôm nay học được bài học rồi chứ?"
Tôi cảm kích trong lòng: "Bà cố cứ yên tâm, cháu đang nghiêm túc ghi chép đây."
11
Tôi vừa mới ngồi xuống chỗ làm, quản lý với vẻ mặt tức giận bước đến bên cạnh tôi, đập mạnh tài liệu lên bàn để thị uy.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!