7
Tôi hoàn toàn không để ý đến bà cố, chỉ lo lắng liệu ngày mai quản lý có gây khó dễ cho tôi không.
Tạ Quân nghiêng đầu nhìn tôi một cái, rồi quay lại tập trung nhìn đường, cười nói: "Tính cách của cô đúng là... lúc cứng lúc mềm."
Anh ấy ngừng một lúc, mãi mới nghĩ ra được từ để diễn tả.
Nếu hôm nay bà cố không nhập vào người tôi, thì tôi đâu có dám mạnh mẽ như thế.
Là một người từ vùng quê nhỏ đến làm ở thành phố lớn, tôi luôn bị coi thường. Từ khi làm thực tập sinh, tôi đã bị mọi người đối xử như một người hầu. Lâu dần, đồng nghiệp quen với việc đó, tôi cũng bị buộc phải chấp nhận.
Trên thực tế, bản kế hoạch mà mấy ngày qua tôi tăng ca để hoàn thành là của quản lý. Anh ta lấy lý do là rèn luyện tôi, rồi giao toàn bộ công việc cho tôi. Tôi đã nỗ lực rất nhiều để mong được công nhận, nhưng cuối cùng lại nhận lấy thất vọng.
Nghĩ đến đây, nỗi uất ức trong lòng tôi dâng trào, từ tiếng khóc nức nở dần chuyển thành tiếng gào khóc.
Tạ Quân vội dừng xe bên đường, chân tay luống cuống rút khăn giấy đưa cho tôi: "Tôi nói sai gì à? Ừm... Cô đừng khóc nữa mà, tôi sai rồi, mặc dù không biết lỗi ở đâu, nhưng chắc chắn là do tôi sai ở chỗ nào đó."
Cảm xúc sụp đổ, tôi bất ngờ ôm chầm lấy Tạ Quân, khóc to không ngừng.
Bà cố kinh ngạc nói: "Ôi chao, cháu gái à, chiêu này của cháu tuyệt đấy, trực tiếp hạ thằng bé luôn rồi! Bà thu hồi lại câu hồi nãy chê cháu là khúc gỗ."
Lúc này, tôi mới nhận ra hành động quá mức của mình, vội vàng thoát ra khỏi người anh ấy, lau nước mắt: "Xin lỗi, xin lỗi."
"Đúng rồi đúng rồi, đàn ông không chịu nổi khi thấy phụ nữ vừa xin lỗi vừa tỏ vẻ yếu đuối như thế đâu." Bà cố có vẻ hơi phấn khích.
Tạ Quân đỏ mặt, đưa cho tôi thêm khăn giấy, ánh mắt có phần bối rối: "Cô... sao tự nhiên lại khóc thế? Là do tôi nói sai gì sao?"
"Ồ, cậu ta còn đỏ mặt nữa, đúng là một chàng trai ngây thơ." Bà cố trêu chọc.
Tôi lau nước mắt: "Chỉ là liên tục tăng ca nên cảm xúc có phần hơi sụp đổ, làm anh sợ rồi, xin lỗi nhé."
Tạ Quân cười gượng hai tiếng rồi khởi động xe.
8
Tạ Quân kiên quyết đưa tôi lên lầu, lúc trước khi chia tay, anh ấy dặn dò:
"Nếu ngày mai trưởng phòng của cô gây khó dễ cho cô thì cứ gọi cho tôi."
Anh ấy đi rồi, tôi ngã xuống ghế sofa.
Bà cố có chút tiếc nuối nói bên tai tôi: "Muộn thế này rồi, con trai đi một mình ngoài đường không an toàn đâu."
"Nếu bà lo lắng như vậy thì đi tiễn anh ấy về tận nhà đi." Tôi nhắm mắt lại, chuẩn bị ngủ.
"Ý của bà là cháu giữ cậu ta lại một đêm! Đồ ngốc."
Cuối câu, bà cố vẫn không quên mắng tôi một tiếng.
"Bà cố à, tư tưởng của bà không còn được gọi là cởi mở nữa, mà là quá phóng khoáng luôn rồi."
Nói xong, tôi chép chép miệng rồi quay người ngủ luôn.
Sáu giờ sáng hôm sau, tôi bị tiếng điện thoại đánh thức. Nhìn thấy là quản lý, tôi liền tỉnh ngủ ngay.
Vừa nhấc máy, quản lý đã quát lớn: "Mạnh Phồn Tinh, tại sao tôi vẫn chưa nhận được bản kế hoạch của cô!"
"Tôi, tôi..."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!