Chương 56: Anh yêu em mãi mãi (phần kết)

Trời ơi, đây chẳng phải là Vương Tuấn Khải hay sao? Sao anh ấy lại ở đây? Thấy nó cứ đứng đơ ra như tượng nhìn chằm chằm vào mình, anh nói:

- C. Băng, anh xin lỗi.

Nghe thấy anh nói, nó chạy lại ôm chầm lấy anh khóc thút thít. Mãi một lúc sau mới bỏ ra quơ tay quơ chân nói:

- Sao anh lại ở đây? Anh sang đây từ lúc nài? Có ai biết ko? Sao mấy hôm

nay anh ko gọi điện cho em? Anh có biết là em lo lắm ko hả?

Và vân vân những điều khác nữa. Nó cứ thế mà tuôn hết ra. Sau đó rồi lại đánh nhẹ vào ngực anh mấy cái:

-Anh có biết dạo này em buồn lắm ko hả? Anh vô tâm lắm! Em ghét anh.

Nhìn thấy người mình thương khóc như vậy mà lòng ai đó đau như dao cứa. Khó

chịu như có hàng nghìn cây kim đang đâm vào. Nhẹ nhàng ôm nó vào lòng,

anh nói với anh mắt dịu dàng:

- Anh xin lỗi, xin lỗi vì tất cả những chuyện này. Vì thế hôm nay mới sang đây để chuộc lỗi với em.

Thời gian qua đã khiến em đau lòng nhiều, anh thực lòng xin lỗi. Sau này sẽ ko để em khóc vì đau lòng nữa. Tin tưởng anh, đừng ghét anh đc ko? ( hic hic, nghe đâu có mùi ngôn tình)

Nó ngước mắt lên đối

diện với anh, đôi mắt to tròn vì khóc mà đã sưng đỏ hết lên. Nói với

giọng như một đứa trẻ con đang khóc mà đc cho kẹo và dỗ dành:

- Thật chứ? Ko có lừa em?

Anh lại tiếp tục trưng ra cái nụ cười tỏa sáng chết ruồi, í lộn chết người

ấy, nói một câu vô cùng ngắn gọn mà ấm lòng: "Anh hứa!"

Đang trong khung cảnh lãng mạng như thế thì bỗng dưng cả hai nghe một tràng

dài các tiếng động bất thường phát ra từ đằng sau cách cửa. " Á. Binh.

Bốp. Huỵch." Sau khi cái tiếng động lạ ấy kết thúc thì trước mắt là cảnh tượng bốn con người hai nam hai nữa đang ngã lên người nhau. Người con

trai còn cầm một cái máy quay cười toa toét với hai người bọn nó.

Mấy. người còn lại thì cx giơ tay lên chào rồi cười nhăn nhở. Đứng dậy

trong tư thế sẵn sàng chạy bất cứ khi nào.

- Giỏi ha. Mấy

người lần này chết với tôi. Dám vào hùa với nhau chơi tôi hả. Đứng lại

cái đám người kia

- nó mặt đằng đằng sát khí cười lạnh. Thuận tay với

luôn cái lọ hoa ở bên cạnh rồi đuổi theo mấy người kia. Và cuộc rượt

đuổi bắt đầu. Cuối cùng mệt ko chịu nổi nữa nên Vương Nguyên đành phải

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!