Chương 94: Thành khẩn

Natasha hôm nay không mặc váy dài cung đình lộng lẫy cao quý, mà mặc một bộ trang phục Kỵ Sĩ màu trắng đơn giản, đôi chân thon dài hoàn toàn lộ ra, chắc là vừa luyện kiếm thuật xong.

Cô vốn dĩ mang theo nụ cười trêu chọc thú vị, định trò chuyện với Lucien một chút về chủ đề thân sĩ, nhưng sau khi cảm nhận được vẻ trịnh trọng của Lucien thì lập tức thu lại nụ cười rồi hỏi một cách rất nghiêm túc và chính thức: "Việc gì?"

Điều này hoàn toàn không giống với dáng vẻ thường ngày lười biếng tùy tiện thích nói đùa mà giống như một con mãnh thú chuẩn bị chồm ra giết chết vật săn bất cứ lúc nào. 

Lucien không trực tiếp trả lời mà nhìn về phía Camille, nhìn về phía góc khác của phòng đàn.

Natasha không phải người ngốc mà ngược lại rất thông minh, vừa thấy biểu hiện của Lucien thì đã hiểu dự định của hắn.

"Nếu ngay cả dì Camille mà cũng không tín nhiệm thì ta sớm đã tử vong rồi, còn người khác…" 

Đang lúc nói thì Camille đã đứng dậy, đôi mắt xanh nhạt tỏa ra tia sáng sáng ngời, cả người cũng hiện ra màu xanh đậm tương tự, biến thành bức tượng giống như dùng nước biển ngưng tụ thành vậy.

Tiếp theo thân thể của Camille lại thật sự hóa thành nước biển màu xanh, chảy trên nền đất của phòng đàn.

Nước biển càng lúc càng nhiều, mặt nước càng lúc càng cao, rất nhanh thì đã ngập từ mắt cá chân của Lucien lên đến ngực. 

Nhìn thấy ánh mắt nghi hoặc của Lucien, Natasha trịnh trọng gật gật đầu, tỏ ý bảo hắn yên tâm.

Nước biển tiếp tục dâng cao nhấn chìm hoàn toàn phòng đàn, ánh sáng sóng xanh hơi dập dờn như thể đến từ đáy biển.

Nhưng nước biển này lại không chảy ra ngoài phòng đàn một giọt, hơn nữa hô hấp của Lucien rất bình thường, có thể thoải mái tự tại hưởng thụ bầu không khí không khác gì với lúc đầu. 

Nhưng, trong sự bao vây từng li từng tí của nước biển do Camille hóa thành, Lucien cảm nhận được huyết mạch "Nguyệt Quang" trong thân thể mình bất giác sáng lên trên bề mặt da một lớp tia sáng tựa như sương bạc, còn Natasha ở đối diện thì không có bất kỳ thay đổi nào.

Natasha thấy tình hình, lông mày bên phải theo thói quen nhếch nhếch lên: "Sức mạnh Kỵ Sĩ?"

Sau đó cô ấy xin lỗi thành khẩn: "Xin lỗi Lucien, ta không biết dì Camille sẽ cố ý áp bức kiểm tra thân thể của ngươi." 

"Đây là chức trách của nữ sĩ Camille nên thần rất hiểu, Công Chúa điện hạ người không cần xin lỗi." Lucien nếu đã chuẩn bị nói một phần sự việc cho Natasha thì đã chuẩn bị sẵn việc bị kiểm tra. Do đó hôm thứ ba, ngoài việc thăm dò sự nắm chắc tình hình bên cạnh Công Chúa của tà giáo "Ngân Bạch Chi Giác" thì cũng đang chờ kích phát sức mạnh huyết mạch, nếu không hiện giờ bị kiểm tra ra được rất có thể chính là thân phận học đồ ma pháp rồi, mà nếu không thể kích phát huyết mạch thì buộc phải dùng cách phức tạp hơn, gián tiếp hơn, hiệu quả cũng kém hơn.

Dù "bọn bắt cóc" có nhấn mạnh không thể "báo cảnh sát" thế nào đi nữa, cùng với việc khoe khoang sức mạnh và năng lực khống chế của bản thân nhưng không thể nghi ngờ rằng lựa chọn tốt nhất vẫn là nói sự việc với Natasha. Chỉ có sức mạnh của họ mới có thể đối phó với lãnh đạo cao cấp của tà giáo, nếu không chỉ dựa vào thực lực của bản thân Lucien thì rất có thể trước mặt lãnh đạo cao cấp tà giáo có cấp bậc như Hồng Y Giáo Chủ thì dù có trí tuệ cao hơn nữa cũng chắc chắn sẽ chết và thất bại.

Vấn đề duy nhất là lựa chọn thời gian hợp lý, không để hành động của phía công chúa uy hiếp đến sự an toàn của con tin và chính mình. 

Natasha nhìn lớp ánh sáng sương bạc đó, tay trái nắm lấy khuỷu tay phải, ngón cái và ngón trỏ của tay phải sờ vào chiếc cằm bóng mịn xinh đẹp nhưng hơi tỏ ra kiên cường, nói một cách nghi hoặc: "Huyết mạch Nguyệt Quang, chỉ là yếu hơn Kỵ Sĩ chính thức… Lucien, ngươi hiện giờ có thể nói cho ta biết là việc gì rồi chứ?"

Lucien nói ra những lời mà bản thân trước đó đã nghĩ sẵn: "Như người thấy đó, sức mạnh Kỵ Sĩ của thần không phải đến từ bản thân mà là được người khác ban cho. Từ buổi tối buổi hòa nhạc hôm đó, thần nhận được lời mời của Công Chúa điện hạ người, bắt đầu trở thành cố vấn âm nhạc của người thì thần đã bị cuốn vào một âm mưu nhắm vào người."

Khóe miệng Natasha hơi cong: "Vì vậy chúng dùng sức mạnh Kỵ Sĩ giả để đổi lấy sự chấp thuận của ngươi?" Cách tương tự thì gia tộc Violet cũng có. 

"Cũng không phải như vậy. Chúng bắt cóc ân nhân và cả nhà chú Joel của thần, dùng họ để uy hiếp thần, để thần báo cáo lại cho chúng những việc nghe được bên cạnh người và hành tung của người. Còn việc kích phát sức mạnh huyết mạch là thù lao mà chúng trả trước cho thần." Lucien dè dặt nhưng lại rất bình tĩnh nói những lời mà trong đó chín câu là thật một câu là giả.

"Ta bảo bộ phận tình báo…" Miệng Natasha động đậy rồi sau đó ngẩng đầu nhẹ, nhìn ánh sóng trong vắt: "Dì Camille, người đến làm việc cạnh ta chắc đều đã được điều tra nhỉ."

"Vâng, Công Chúa điện hạ. Các tài liệu chúng thần nhận được từ Sở Tài Phán giáo hội nói rằng ngài Evans tuy từng tiếp xúc với nữ phù thủy nhưng ngài ấy không hề có dấu hiệu học bất kỳ ma pháp nào. Đây là khẳng định mà Sở Tài Phán đưa ra, thần tin vào năng lực chuyên nghiệp của họ, còn bộ phận tình báo cũng đã âm thầm điều tra tình hình kết bạn của ngài Evans, không có bất cứ vấn đề gì."

Camille đã dừng việc kiểm tra thân thể của Lucien lâu rồi, giọng nói giống như truyền đến từ bốn phương tám hướng, mang theo tiếng rì rào của thủy triều. 

Lucien nghe thấy lời của Camille thì mới biết bản thân có thể thuận lợi trở thành cố vấn âm nhạc của Natasha tuyệt đối không phải trông đơn giản và nhẹ nhàng như bề ngoài, nhưng việc này rất bình thường, Natasha là Nữ Đại Công tương lai mà.

Natasha gật gật đầu, trực tiếp hỏi: "Vậy liên quan đến cả nhà ông Joel bị bắt cóc thì sao?"

"Dựa vào báo cáo mà bộ phận tình báo đưa, ông Joel là bị một vị huân tước Dick đến từ quận Lambada mời đi. Đánh giá của họ là "rất bình thường"." Trong giọng nói của Camille mang theo chút tức giận hiếm thấy. 

Lucien nói chen vào: "Không chỉ như vậy, vào hôm thứ ba thần cố ý biểu hiện sự căng thẳng và bất an trước mặt Công Chúa điện hạ người để người nhận ra, kết quả buổi tối họ đã biết việc này. Thần cho rằng người bên cạnh Công Chúa điện hạ rất có vấn đề."

Biểu cảm của Natasha rất nghiêm túc, nhưng rất nhanh lại lắc đầu cười lên: "Lucien, thì ra sự căng thẳng và bất an lúc đó của ngươi là giả vờ, thật là đã coi thường sự bình tĩnh và sự khống chế của ngươi đối với bản thân rồi."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!