Chương 9: Khởi Đầu Khó Khăn

Nhìn khung cảnh kỳ lạ đang diễn ra trước mắt, Lucien cảm thấy khá ngược đời, hắn bước tới cửa quán rượu trong sự nghi ngờ, lẽ ra buổi sáng phải là thời điểm quán rượu quạnh quẽ nhất mới phải.

Trước cửa quán, một cô gái yểu điệu lén bước vào bên trong, mái tóc dài màu ánh kim phất phơ theo mỗi bước đi, khi nàng thở dài một tiếng định quay ra thì bỗng kêu lên hoảng hốt: "Lucien?"

Lại một người nữa biết mình mà mình lại không biết người ta? Lucien gặp phải tình huống như thế này nhiều rồi nên hắn mỉm cười nói: "Sao đến quán rượu sớm thế?"

Gương mặt cô gái thoáng ửng hồng: "Tại ta nghe nói quán Copper Crown mới xuất hiện một người ngâm thơ rong nên tò mò tới xem, thôi, thời gian cũng không còn sớm nữa, ta đi giúp mẹ ít chuyện đây, hẹn gặp lại sau."

Cô gái vội vả bỏ đi, Lucien thở nhẹ một hơi rồi bước vào trong để xem thử tướng mạo hay tiếng ca của người ngâm thơ rong kia có chỗ nào hơn người.

Nhưng dù sao thì chuyện này cũng không liên quan gì đến Lucien nên hắn nhẹ nhàng đẩy cửa quán rồi đi vào trong.

Không gian tối mờ nồng nặc mùi rượu, giẫm lên sàn gỗ phát ra tiếng cộp cộp, những cái bàn xếp lộn xộn. Đây là ấn tượng đầu tiên của Lucien khi hắn bước vào trong quán rượu này. Nhìn từ bên ngoài thì quán rượu trông thoáng mát sạch sẽ sáng sủa nhưng ở bên trong lại là một thế giới khác.

Lucien thích ứng một lúc mới biết quầy rượu nằm ở chỗ nào.

Trong quán rượu có mấy người say rượu bị đánh thức bởi những tiếng cộp cộp khi Lucien giẫm lên sàn gỗ, sau khi chửi đổng mấy câu lại nằm nhoài lên bàn tiếp tục ngủ.

Chỉ có một người đàn ông khoảng hơn ba mươi tuổi mũ chim ưng mặc áo khoác đen bó sát người đang yên lặng ngồi trên ghế cạnh quầy rượu, từ từ uống một cốc rượu màu hổ phách khiến Lucien cảm thấy âm trầm.

Thấy Lucien đến thì người đàn ông âm trầm này chỉ nhìn thoáng qua một chút rồi tiếp tục thưởng thức rượu trong cốc của mình.

Lucien thoáng nhìn quanh, sau quầy rượu có một người lùn đang ngủ say như chết, ông ta ngồi trên chiếc ghế nhỏ, đầu tựa vào quầy rượu, tiếng ngáy vang dội, nước dãi chảy ra kết chòm râu dài màu vàng thành hình con bướm.

Thấy không có ai kêu gọi gì mình, người lùn cứ thế nằm ngủ nên Lucien không thể làm gì khác hơn là gõ tay lên quầy rượu tạo ra hai tiếng bộp bộp.

Trong lúc mấy tên say rượu nằm ở đằng sau mắng đổng mấy tiếng, ông lão người lùn tỉnh dậy, từ từ ngẩng đầu lên, đôi mắt mơ màng: "Này Lucien, rốt cuộc cậu coi như cũng lớn rồi, cuối cùng cũng biết rượu ngon có ý nghĩa như thế nào trong cuộc sống, dô, cạn ly, vì vị khách mới tới này mà chúng ta cùng cạn ly nào."

"Chú Cohen, trời sáng rồi." Lucien cân nhắc cách xưng hô.

Cohen khẽ dụi mắt, xung quanh không có ánh sáng: "Ta không say, cháu đừng hòng lừa ta, rõ ràng là buổi tối mà, buổi tối thật đẹp biết bao."

Qua một hồi nói chuyện vô nghĩa, rốt cuộc Cohen cũng hoàn toàn tỉnh rượu: "Lucien, những chuyện thích hợp để cháu làm cũng không nhiều, tạm thời cũng không có công việc ổn định nào. Còn lại thì là những chuyện vặt vãnh, như nhà kho của một cửa hàng đồ cổ trong khu chợ cần người khuân vác hàng hóa, chín giờ bắt đầu, tiền công là ba đồng Phil. Mà cháu cũng biết đấy, những chuyện kiểu như thế đều do hắc bang Yaren khống chế, đến cuối phải nộp một đồng Phil cho họ nữa nên số tiền còn lại hẳn chỉ có thể mua loại bánh mỳ đen dở nhất thôi."

"À còn một việc khác nữa, hôm nay hiệp hội âm nhạc tổ chức tổng dọn vệ sinh nên có rất nhiều rác thải cần đưa đến bờ sông Belen bên ngoài thành, cháu chỉ cần chở chúng trên chiếc xe đẩy bốn bánh, hơn một giờ chiều sẽ bắt đầu làm, trừ tiền thuê xe đẩy ra thì cháu sẽ nhận được tám đồng Phil, tất nhiên là sau đấy cháu phải trả ba đồng Phil cho hắc bang Yaren."

"Hơn một giờ chiều, thêm một số việc tương tự như thế nữa thì trừ phi cháu là kỵ sĩ, nếu không sẽ không thể chạy từ ngoài thành về đây kịp."

Lucien khẽ gật đầu, tính toán ra thì đi làm ở hiệp hội âm nhạc là tốt nhất, đồng thời cũng đoán thầm trong lòng: "Bảy đồng tiền trên người mình hẳn tên là đồng Phil gì đấy."

"Chú Cohen, còn việc gì có thù lao cao hơn nữa không?" Lucien tò mò hỏi.

Cohen cười to: "Ha ha ha, đương nhiên là có, nhưng chúng không thích hợp cho cháu, những chuyện đó cần các chàng trai trẻ khỏe liều mạng hoàn thành chứ không phải dành cho một đứa trẻ đến ngay cả bia cũng không dám uống như cháu, Lucien à."

Sau đó ông ta chỉ tay về phía khu vực trung tâm quán rượu, nghiêm túc nói: "Hắc Ám sơn mạch là kho tàng lớn nhất, hàng năm có ba, năm, sáy, bảy, thôi quên đi, ta thực sự đếm không hết, nói chung là có rất nhiều lính đánh thuê, người thích mạo hiểm đến Hắc Ám sơn mạch, nhưng cuối cùng lại chỉ có một số người có thể ra khỏi nơi đấy…" Cohen ợ một hơi: "Đương nhiên, những người ra được đều giàu sụ."

"Trong đám lính đánh thuê, người mạo hiểm đó có một số người là kỵ sĩ chân chính, thậm chí là đại kỵ sĩ." Giọng nói êm tai có từ tính được phát ra từ sau lưng Lucien, mỗi khi kết thúc câu đều cao giọng rất cổ quái, tạo nên tiết tấu kỵ lạ hấp dẫn người nghe.

Lucien vội quay đầu lại, cửa quán rượu được mở ra cho một vị khách, đấy là một chàng trai mang quần bó mặc áo khoác màu đỏ, áo sơ mi trong màu đen trông khá chỉnh tề nhưng dáng dấp hắn lại hơi phong trần, ngũ quan sâu sắc tinh tế, con ngươi màu bạc, mũi cứng chắc, đôi môi mỏng phối cùng mái tóc bạc mềm mại trông đẹp trai một cách yêu dị.

Người thanh niên này cầm một loại nhạc cụ tương tự như thụ cầm của Joel chậm rãi bước tới.

"Hắn là người ngâm thơ rong mới tới sao?" Lucien thầm suy đoán trong lòng, sau đó không tin tưởng lắm hỏi: "Những kỵ sĩ kia đã là quý tộc chân chính rồi sao họ còn mạo hiểm tới Hắc Ám sơn mạch tìm kho báu nữa?"

Cohen chào hỏi: "Lane, làm một ly không?"

"Tôi chỉ uống rượu buổi tối." Lane cười đáp, sau đó ngồi xuống cạnh quầy rượu: "Ở phía đông có không ít quốc gia, hai ba trăm năm nay chưa từng xảy ra chiến tranh nên họ không cần kỵ sĩ cho lắm, dù sao thì sắc phong một kỵ sĩ cũng cần phải ban tặng đất đai nha cửa. Vì thế nên ở nơi đó, dù thường dân có kích phát ra sức mạnh huyết thống cũng không có mấy người được phong kỵ sĩ nên họ không thể trở thành quý tộc chân chính.

Do đó, bọn họ chỉ có thể đi tới những quốc gia khác để trở thành kỵ sĩ, mà Owuor Ritter công quốc của chúng ta là nơi gần dị đoan, dị giáo đồ, hắc ám sinh vật, ma thú nhất nên họ sẽ tới đây để kiếm công huân, tìm kho báu."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!