Lucien khẽ hít một hơi thật sâu rồi mở tờ bìa quyển sách ra như bắt đầu một sứ mệnh mới, thấy chương một "phát âm" ở trang đầu tiên thì rất mừng nhưng lại không quá bất ngờ khi phát hiện chữ trên này cũng giống chữ ghi trên một trong ba quyển ma pháp bút ký kia.
Hơn nữa, với một người có thể nói chuyện một cách lưu loát như Lucien thì chỉ cần hiểu được cách phát âm của ba mươi hai chữ cái và quy tắc viết chữ cơ bản, hắn hoàn toàn có thể thử đọc ra những từ đơn và những câu nói sử dụng hàng ngày, thông qua âm tiết để hiểu rõ nghĩa của từ, cũng có thể chuyển những âm tiết bình thường thành những từ đơn trong sách nhờ quy tắc viết và chữ cái, như vậy sẽ học được từ ngữ thông dụng nhanh hơn so với học thuộc lòng.
Victor không thấy được thoáng mừng rỡ của Lucien mà chăm chú nghiêm túc hướng dẫn cách phát âm của ba mươi hai chữ cái nhiều lần, nhìn những kí tự kì lạ mà Lucien ghi trên giấy rồi nghe hắn đọc hai lần thì hài lòng đi tới thiếu niên ngồi bên cạnh: "Cậu chăm chỉ đọc thêm mấy chục lần nữa đi, tới lúc ta quay lại, nếu như cậu có thể đọc thuộc chúng trong một lần thì ta sẽ bắt đầu dạy cậu ngữ pháp và quy tắc viết chữ cơ bản."
Ông ta nói thế để khích lệ Lucien, hắn là người mới học chữ thì không thể nào thuộc hết được ba mươi hai chữ nhanh thế được, trừ phi có được trí nhớ siêu phàm của những thiên tài, mà người như thế thì chỉ cần chịu nỗ lực thì trong bất kỳ việc nào, phần lớn hoàn toàn có thể đạt được thành tích tốt.
Lucien nghiêm túc đọc cách phát âm của ba mươi hai chữ một lượt, sau đó bắt đầu so sánh đối chiếu lên những chữ Hán, chữ tiếng Anh mà hắn đã ghi sẵn trên vở trước đó. Sau khi làm xong mọi chuyện, hắn bình tĩnh tập trung tinh thần mở ra thư viện linh hồn (1).
Ở trong thư viện xuất hiện thêm một kệ sách mới có tên "ngôn ngữ thông dụng", bên trên có một tờ giấy ghi kí hiệu kỳ quái và một quyển sách bìa cứng màu đen mang hình dáng khác nhau.
Lucien mở quyển sách bìa cứng màu đen ra, không ngoài dự liệu chỉ thấy được nội dung ở trang đầu tiên, những trang còn lại thì trống không.
Tiếp đó, sau khi Lucien lật xem nhanh từ đầu tới cuối quyển "Tập đọc phổ thông và ngữ pháp căn bản" trên chiếc bàn tròn nhỏ thì hắn hài lòng khi thấy được quyển sách bìa cứng màu đen trong thư viện linh hồn đã hiện đầy đủ nội dung.
"Quả thật đúng như mình dự đoán." Lucien mỉm cười tự nói.
Có sự trợ giúp của thư viện linh hồn, Lucien càng thêm tự tin rằng bản thân có thể học được ngôn ngữ thông dụng trong một thời gian ngắn, thế rồi hắn bắt đầu ghi nhớ cách phát âm của ba mươi hai chữ cái.
Lần đầu tiên đọc sai rất nhiều, lần thứ hai cũng thế, tới lần thứ ba thì ít sai hơn một chút nhưng lại quên một số từ đã học thuộc trước đó… Cứ thế tới lần thứ mười lăm, Lucien mới miễn cưỡng nhớ kĩ được cách phát âm của ba mươi hai chữ cái.
Tất nhiên thì Lucien cũng hiểu hiện tại bản thân chỉ ghi nhớ tức thời thôi, nếu không trải qua một khoảng thời gian trau dồi củng cố thì sẽ nhanh quên. Hơn nữa, trong quá trình này, hắn cũng phát hiện ra trí nhớ có trợ giúp rất lớn đến tinh thần lực để kích phát thần thuật.
Sau khi Lucien ê a phát âm hai lần nữa, Victor dạy xong một vòng đã đi tới bên cạnh hắn lần nữa.
Vẻ mỏi mệt hiện rõ trên gương mặt của Victor, nhưng so với lúc Lucien mới tới thì ông đã không còn trong trạng thái sốt ruột, lo lắng bấn an nữa. Xem ra việc dời sự chú ý có tác dụng rất lớn với việc thả lỏng tinh thần cho ông.
"Lucien, cậu đọc một lần cho ta nghe xem." Victor cười nói thân thiện.
Lucien không chút do dự bắt đầu phát âm từng từ một, được một nửa thì hắn đột nhiên quên mất cách phát âm của một chữ mẫu, trong lúc ấp úng, hắn nhanh chóng tìm ra kí hiệu phát âm từ tờ giấy trong thư viện linh hồn rồi tiếp tục đọc tiếp.
Không phải Lucien muốn gian dối, chẳng qua tiền tài của hắn có hạn nên có thể tranh thủ thêm được chút thời gian nào thì thêm chút đó, dù không nắm giữ được thì cũng còn có thư viện linh hồn giúp đỡ hắn.
Victor trong tư thế chuẩn bị sửa phát âm sai hoặc những chỗ Lucien không nhớ rõ nhưng tới khi hắn đọc phát âm xong cũng chẳng sai chỗ nào thì sững người, một lát sau ông mới nghi hoặc hỏi: "Lúc trước cậu từng học cách phát âm rồi à?"
Câu hỏi của ông có âm lượng hơi lớn nên khiến cho những người đang miệt mài học bài tò mò ngẩng đầu nhìn Lucien.
"Chưa hề." Lucien lắc đầu phủ định.
Victor không hề nghi ngờ, khẽ gật đầu rồi khen ngợi một câu: "Trí nhớ của cậu rất khá, khó mà làm được như thế, tốt, vậy ta bắt đầu dạy cậu quy tắc viết chữ."
Những người khác ngạc nhiên nhìn thoáng Lucien, không ngờ trí nhớ của hắn lại tốt như thế, tất nhiên cái nhìn của họ cũng có sự châm biếm, khinh bỉ nữa. Họ nghĩ rằng Lucien chắc chắn đã học cách phát âm trước đó rồi, chứ không thì không thể nhớ kĩ được chúng trong khoảng thời gian ngắn thế được. Nói không chừng hắn làm bộ làm tịch như thế để chiếm lấy thiện cảm của tiên sinh Victor, biết đâu được sau đó lại có thể được ngài thu nhận, học tập âm nhạc.
Loại chuyện nhỏ nhặt này không gây nên bao sóng gió lớn, trong nhóm người bọn họ cũng đã có ba người từng theo Victor học tập âm nhạc. Mọi người nhanh chóng cúi đầu nghiên cứu tập bản nhạc và kiến thức nhạc lý.
Sau gần một tiếng học quy tắc viết chữ, Lucien mới hiểu được một điều:
Thời gian là tiền bạc!
Bởi học thêm một ngày thì phải tốn thêm rất nhiều tiền!
"Được rồi, các trò hãy thư giãn một chút, ăn hoa quả, uống chén trà rồi lát nữa học tiếp." Tinh thần của Victor dường như đã khá trở lại, khi đám người hầu bưng hoa quả cùng trà lên thì ông đi lên tầng hai.
Cốc trà màu trắng nhạt, họa tiết trang trí đơn giản, quai cầm được tráng men sứ, miệng cốc có hoa nhài cùng một lát chanh, nước trà màu đỏ cam. Hoa quả thì Lucien nhìn thấy rất quen nhưng căn bản là loại hắn chưa từng thấy qua, nhiều loại quả khá lạ.
Một thiếu niên trẻ tuổi tóc xanh đậm mặc trang phục quý tộc trông bình thường mỉm cười nói với mọi người xung quanh: "Tiên sinh Victor hình như bắt được cảm hứng rồi, nếu cảm hứng nhiều thì có khi buổi học hôm nay sẽ kết thúc tại đây thôi."
Thoạt nhìn thì gã lớn hơn Lucien vài tuổi, mắt hẹp dài, sống mũi cao thẳng, tay cầm cuốn phổ nhạc mỏng, cảm giác như gã luôn là trung tâm của đám học sinh quý tộc này. Chỉ có một thiếu nữ quý tộc mặc váy dài màu rượu đỏ đoan trang ngồi đó, uể oải trả lời:
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!