Gần trưa thì bên trong quán rượu Copper Crown đã sáng được đôi chút, những tia nắng xuyên qua màn đêm u ám. Lần này Lucien đến quán rượu sớm hơn lần trước nên người bên trong cũng đông hơn so với lần trước, tiếng ca của người ngâm thơ rong hòa cùng tiếng nói chuyện của những người chung quanh khiến nơi đây huyên náo ồn ào.
Lucien chú ý thấy trong quán rượu xuất hiện một số người mặc giáp da hoặc toát ra mùi cơ thể mạnh mẽ, thậm chí có cả những phụ nữ diện mạo diễm lệ, hình như là lính đánh thuê cùng những người mạo hiểm.
Vất vả lắm Lucien mới chen qua đám người đi tới trước quầy rượu.
"Nè vị khách, tới làm một ly hả?" Cohen đang uống rượu nếp, không ngẩng đầu mà hỏi.
Lucien buồn cười nói: "Là con đây chú Cohen."
"Ơ, Lucien à, sao cậu thành ra thế này rồi?" Cohen thấy mặt mũi Lucien bị bầm dập thì ngạc nhiên, chòm râu đong đưa: "À khoan, ban sáng tên Jackson của băng xã hội đen Aaron có tới hỏi chuyện của cậu, này, đừng bảo là cậu chọc tới bọn chúng đấy nhé?"
Lucien không muốn nhiều lời: "À, mọi chuyện đã được giải quyết rồi, chú Cohen, con muốn biết có những học giả nào có thể dạy chữ?"
"Cậu… cậu đã kiếm đủ năm bạc Naar rồi hả? Đừng bảo là trộm của đám côn đồ đó nhé?" Cohen càng ngạc nhiên, ánh mắt nhìn Lucien như đang nhìn một sinh vật lạ vậy.
Lucien thầm nghĩ, quả thật coi như là cướp nhưng cũng không thể nói thế được. Hắn giải thích qua loa mấy câu rồi rốt cuộc nhắc tới chuyện gia đình Joel cho mượn thêm cộng thêm số tiền bản thân dành dụm mới kiếm đủ năm bạc Naar.
Cohen hớp một ngụm rượu nếp lớn rồi khen: "Lucien, rốt cuộc cậu và John cũng trưởng thành, hiểu được lòng nhiệt huyết và vinh quang của đàn ông chúng ta."
"Nhưng cậu cũng như gia đình Joel phải cẩn thận một chút, mặc dù chỉ cần John vẫn là người hầu của hiệp sĩ Wien thì đám côn đồ kia sẽ không dám trả thù trực tiếp, nhưng xét ở khía cạnh cá nhân thì luôn có những tên khốn luôn thích mạo hiểm đánh cược." Cohen lại cảnh báo Lucien một câu.
Lucien trịnh trọng gật đầu: "Bọn con sẽ cẩn thận."
Lúc này Cohen mới lấy ra một tờ giấy trắng, bên trên là những kí tự hiếm lạ kỳ dị như đám con nít viết vẽ bậy: "Ha ha, ta không biết chữ nhưng cũng biết được tên mình viết thế nào."
Sau đó ông bắt đầu nêu ra tên, nơi chốn, thời gian học tập ngắn nhất của những học giả dạy chữ để Lucien tự mình lựa chọn.
Lucien nghiêm túc lắng nghe, sau một thoáng đột nhiên nghe được một cái tên quen thuộc: "Victor? Nhạc sĩ Victor?"
Cohen khó hiểu nhìn Lucien: "Đúng thế, cậu biết tiên sinh Victor sao?"
"Từng gặp tiên sinh Victor một lần tại hiệp hội âm nhạc, nhưng chẳng phải ông ta sẽ tổ chức buổi hòa nhạc tại Thánh Vịnh thính phòng hơn ba tháng sau à? Sao ông ta có thời gian để dạy chữ được?" Lucien cảm thấy có phải Cohen nói nhầm không.
Cohen cười rộ lên: "Chính bởi thế nên tiên sinh Victor mới là học giả dạy chữ đó."
"Không dễ gì tổ chức được một buổi hòa nhạc tại Thánh Vịnh thính phòng đâu, phải được hội đồng quản trị hiệp hội âm nhạc, hoặc là bệ hạ, công chúa điện hạ Natasha mời kia. Hơn nữa, bởi Thánh Vịnh thính phòng chỉ có thể tổ chức một buổi hòa nhạc một tuần cho nên trừ phi là một trong mười nhạc sĩ nổi tiếng nhất, còn không thì phải đợi rất lâu. Nửa năm trước tiên sinh Victor nhận được lời mời, vì chuẩn bị cho buổi hòa nhạc sắp tới mà ông ấy đã hủy tất cả những buổi diễn khác, kể cả lời mời từ cung đình Syracuse, thế nên thu nhập cũng rất ít, nghe nói sống toàn nhờ của để dành đấy."
Lucien xem như đã biết rõ nguyên nhân: "Nhưng tiên sinh Victor coi trọng buổi hòa nhạc tại Thánh Vịnh thính phòng như thế sao còn tốn thời gian đi dạy chữ? Ông ta hoàn toàn có thể đi vay tiền mà?!"
"Ta cũng không rõ nữa, nghe kể càng tới gần ngày biểu diễn buổi hòa nhạc thì áp lực của tiên sinh Victor càng lớn, cậu cũng biết là nhạc sĩ luôn rất mẫn cảm, nếu không tìm một chuyện gì khác để làm thì biết đâu được ông ta sẽ nổi điên lên!" Cohen ừng ực nốc rượu nếp.
Lucien bắt đầu suy nghĩ, trong đám học giả thì tốt xấu gì hắn cũng từng gặp Victor rồi, cảm thấy tính cách, phong độ của ông ta cũng khá tốt nữa nên quyết định: "Vậy con đi tìm tiên sinh Victor đăng ký học chữ đây."
…
Khu Jisu là nơi cư trú của đại bộ phận những nhạc sĩ, nhạc công, phong cảnh tú lệ lại yên tĩnh sạch sẽ. Nơi này được đặt theo tên của Jisu, nhạc sĩ vĩ đại phát minh ra vĩ cầm (*).
Hai bên đường là hàng cây cao lớn rậm rạp giống cây ngô đồng, ánh nắng xuyên qua tán lá chiếu lên thân cây tạo thành những vùng sáng lấm tấm vàng quanh những bóng râm tạo nên sự hài hòa đặc trưng.
Lucien dựa theo địa chỉ Cohen cho, đi lại dưới bóng cây, qua mấy phen lạc đường rốt cuộc cũng tìm được căn nhà số 12 phố Sineiwa khu Jisu.
Căn nhà nhỏ hai tầng ẩn bên trong bức tường màu đen, bên trên phủ đầy dây leo màu xanh mang lại không khí cổ xưa. Nếu hết thảy thuận lợi thì trong hai tháng tới, thứ hai đến thứ sáu mỗi tuần Lucien sẽ tới đây học tập để thay đổi cuộc đời.
Lucien nhẹ nhàng gõ cổng, rất nhanh đã có người hầu bước ra, từ sau hàng rào, người này đánh giá cách ăn mặc của Lucien, hơi cau mày: "Xin hỏi ngài tìm ai?"
Tới khi biết rõ ý đồ đến đây của Lucien, người này vẫn không quá tin tưởng: "Học chữ một tháng tốn năm bạc Naar, nộp trước học sau, cậu chuẩn bị xong chưa?"
Lucien cũng không để tâm tới kiểu phân biệt đối xử này, hiện tại chẳng có gì quan trọng hơn chuyện hắn học chữ cả, thế nên hắn lấy mấy bạc Naar từ trong ví ra cầm trên tay: "Đương nhiên."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!