Chương 7: (Vô Đề)

Reng…. reng…..

Cô uể oải với tay tắt báo thức "Á, trễ giờ làm mất tiêu rồi". Nghi vội vàng ào ra cửa, chỉ kịp làm vệ sinh cá nhân và cẩu thả chỉnh sửa dung nhan. Cô không để ý tối hôm qua khóc nhiều, ngủ không đủ giấc làm mắt sưng lên trông thật thảm hại.

Ting….

Thang máy mở ra, cô chạy ào vào không để ý có hai con mắt quái dị đằng sau đang nhìn mình. Thuận tay vuốt sơ lại mái tóc, cô phát hiện ra hắn nãy giờ đứng sau lưng.

-Tổng…Tổng Giám Đốc… Cô sợ hãi nhớ lại vụ án hôm qua cô tranh cãi với hắn "Chắc hắn sẽ không nhỏ nhen zậy chứ" Cô nghĩ.

Hắn không thèm mở miệng, nhìn bộ dạng xốc xếch của cô, hắn thở dài.

-Sao công ty lại tuyển nhân viên không tuân thủ giờ giấc vậy chứ?

-Ai nói? Vừa đúng 8h, tôi có đi trễ đâu. Cô bực mình quay lại nhìn hắn phản kháng.

Nhìn thấy 2 mắt cô sưng húp, thâm tâm hắn cũng không nỡ la cô, nhưng cái miệng hình như không chịu nghe lời của hắn.

-Vui lòng xem lại quy định của công ty, tất cả nhân viên phải có mặt lúc 7h50. Mắt cô để trang trí à?

-Tôi,…. Chưa kịp nói thang máy mở cửa và hắn bước ra với bộ mặt hung tợn thường thấy. Cô bực bội rủa thầm "Mới sáng sớm đã gặp quái nhân, cả ngày xui xẻo". haizz

Mới bước vào phòng, cô thấy mọi người đang nhốn nháo bình luận sôi nổi.

-Có chuyện gì mà sôi nổi vậy chị Tiểu Thanh? Cô thắc mắc hỏi Tiểu Thanh.

-Em không biết à, chị Kim Sa bị tai nạn xe trên đường đi làm, không biết tình trạng như thế nào nữa?

Cô ngây người, từ ngày người nhà cô mất trong tai nạn xe, chỉ cần nhắc đến cô đều run sợ.

-Tử Nghi, sao người em lạnh ngắt vậy nè, có sao không?

-Em không sao chị. Em về chỗ ngồi đây.

Cô lo lắng không biết Kim Sa có sao không? Còn cái dự án nữa, ngày mai phải trình bày rồi, phải làm sao đây?

Tiếng chuông điện thoại kéo Nghi về với hiện thực.

-Alo, phòng trợ lý kinh doanh xin nghe.

-Tổng giám đốc có việc tìm cô. Giọng Minh Luân – thư ký thân cận của Tổng giám đốc nhẹ nhàng.

-Vâng. Tôi lên liền.

Không biết hắn gọi mình lên làm gì nữa, đừng nói sa thải mình nha. Cô vừa đi vừa nhủ thầm.

Cốc cốc cốc.

-Vào đi. Vẫn giọng nói uy lực như muốn ăn thịt người khác.

-Tổng giám đốc tìm tôi? Cô khép nép.

Hắn cười nhếch mép với cái bộ dạng này của cô, tối hôm qua còn mạnh miệng lắm mà, sao giờ như con chim non ngoan ngoãn thế không biết. Lấy lại bộ dạng cộc cằn thường thấy, hắn lạnh lùng:

-Dự án Phát triển khu đô thị mới cô thực hiện tới đâu rồi?

-Tôi.. tôi… cũng không rõ. Hình như chị Kim Sa đã chuẩn bị gần xong rồi thì phải. Cô ấp úng.

Hắn đập bàn cái rầm làm cô và cả Minh Luân đều giật mình.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!