Chương 52: (Vô Đề)

….. Kinh kong……kinh kong………..

-Có người bấm chuông kìa, cô đi mở cửa đi. Hắn lười biếng.

-Không, nhà ai người đó mở.

-Cô đúng là sâu lười.

-Bởi vậy nên tôi mới lười.

Hắn hậm hực đứng lên đi mở cửa, cái con sâu lười biếng này, phải dạy dỗ lại cô mới được.

-Ơ, nội, sao hôm nay nội đến đây thế? Hắn bất ngờ.

-Không muốn nội qua hả?

-Không phải, tại con vui quá thôi. Hắn vò đầu bứt tóc, không biết nói sao với nội về chuyện của con sâu lười nữa.

-Con sao thế? Không vui thôi nội về. Ông giã vờ dỗi.

-Không phải đâu nội, nội vào nhà đi nội.

Mắt đang dán chặt vào cái tivi, nghe tiếng bước chân Nghi quay người lại nhìn thấy ông nội và hắn đứng trước mặt, cô mừng rõ:

-Nội, sao nội lại ở đây thế? Nghi chạy đến nắm tay ông.

-Cái này nội hỏi con mới phải chứ, Tử Nghi, sao con ở đây?

-Ơ, chuyện này là sao? Sao con hok hiểu gì hết vậy? Đình Thiên ngơ ngác.

-Nội, người cháu mà nội kể là tên hà mã đáng ghét này hả nội?

Phát hiện ra mình lỡ lời, Nghi lấy tay bịt miệng mình lại.

Ông nội cười phá lên, ông không đến có bao nhiêu lâu đâu mà cái nhà này có nhiều sự thay đổi quá. Nhìn mặt ngố ngố của thằng cháu, ông kêu hai người ngồi xuống để ông giải thích. Sau một hồi, hắn cũng gật gù ra vẻ hiểu.

-Tóm lại là vậy, nếu không có Tử Nghi chắc ta nằm ngoài đường rồi.

-Chuyện nhỏ mà nội, nội nhắc lại con ngại quá.

-Có gì đâu mà ngại, bây giờ đến lượt con, kể chuyện hai đứa nội nghe. Ông nhìn sang Đình Thiên chờ đợi.

-Nội kêu kìa, nói nội nghe đi đồ sâu lười. Hắn hất mặt ra hiệu, biết kể gì bây giờ, không lẽ kể tất tần tật chuyện của hắn với cô cho nội nghe, rồi nội sẽ nghĩ gì về thằng cháu đích tôn nghiêm túc xưa giờ, với lại kể chắc 3 ngày 3 đêm vẫn chưa hết chuyện quá.

-Nội kêu anh mà hà mã.

Cô cũng không vừa, sao lại có nhiều chuyện trùng hợp dính với tên này thế không biết, đúng là oan gia ngõ hẹp mà.

-Đình Thiên, con nói đi. Ông nội lên tiếng sớm, nếu không chắc lại họ lại tranh cãi chí chóe nữa rồi.

-Cô ta là nhân viên công ty con, vì không có chỗ ở nên con cho ở ké vậy thôi.

-Cái gì? Là ai hại tôi không nhà hả? Cô gân cỗ lên cãi.

-Có người lớn ở đây, cô đừng có mà đổ thừa cho người vô tội nha.

-Anh……

-Thôi, sao hai đứa cãi nhau hoài thế? Vậy mà ở chung được hay thật.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!