Chương 51: (Vô Đề)

Nghi chạy một mạch ra bờ hồ, ngồi mông lung nghĩ ngợi. Đình Thiên thấy cô mà đau lòng, hắn không muốn ánh mắt tinh nghịch của cô đượm buồn, không muốn cô đau khổ vì một người đàn ông khác. Vì sao ư? Hắn cũng không lý giải nổi, chỉ cần cô vui vẻ hắn sẵn sàng làm mọi thứ, cảm giác này có thể gọi là yêu một người không?

Hắn ngồi xuống cạnh cô.

-Sâu lười.

-Hử?

-Ở đây có gì vui mà cô thích ra thế?

-Không biết.

-Đúng là ngốc, có vậy cũng không biết, vì có tôi nên đi đâu cô cũng thấy thích.

-Ba mẹ anh biết chưa?

-Biết gì?

-Biết anh bị bệnh hoang tưởng nặng để đem trói anh lại chứ gì, mất công anh ra đường làm ảnh hưởng đến an ninh trật tự văn minh đô thị.

-Hoang tưởng cái đầu cô. Đi về. Hắn cốc nhẹ vào đầu cô, chỉ cần cô có thể vui vẻ thì cho dù đi đến đâu hắn cũng muốn đi cùng.

-Ừm. Ai về sau ngày mai phải chuẩn bị đồ ăn sáng đó. Nói xong cô nhanh chân chạy về.

Hắn lắc đầu trước cái điệu bộ trẻ con của cô, rồi cũng nhanh chân chạy theo.

-Haha tôi thắng rồi nhé, tôi với anh giống như thỏ và rùa vậy đó.

-Ma đuổi hay sao mà cô chạy nhanh thế?

-Không phải ma, mà là chó dữ chạy theo sau nên tôi sợ.

-CÔ MỚI NÓI GÌ HẢ? NHẮC LẠI TÔI XEM.

-Lời hay ý đẹp không nói lại hai lần. Tôi đi ngủ đây, bye. Cô ba chân bốn cẳng chạy thật nhanh lên phòng, ở đó thêm xíu nữa thế nào cũng bị hắn xử đẹp cho coi.

……..

Đang nằm miên man suy nghĩ, hắn bước vào làm cô giật mình.

-Anh đi đâu đây?

-Đi ngủ.

-Đi ngủ đi, vào đây làm gì?

-Phòng tôi đây, tôi còn đi đâu nữa.

Hắn trả lời tỉnh ruồi, bộ không biết cô ngủ trong này hay sao mà còn ráng vào chứ.

-Anh điên à, anh không thể qua phòng khác được à?

-Không.

-Vậy thì tôi đi.

-Ừ, đi đi, nói trước mấy phòng kia không có người ở nên không có đèn đâu nha.

Đình Thiên hù dọa, hắn không tin con sâu lười này không biết sợ là gì.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!