Chương 48: (Vô Đề)

Nghi lờ mờ đoán ra được vấn đề, giọng nói đó là Kim Sa, chẳng lẽ Kim Sa là người hại cô sao? Không thể tin đây là sự thật được.

-Còn một cuộc ghi âm quan trọng hơn nữa, chắc anh cũng đoán được chủ mưu là ai rồi, nhưng chúng ta cần nói chuyện riêng.

Như hiểu được điều Thế Phong nói, Đình Thiên gật đầu. Nếu để cô biết Đan Linh là người hại cô, thì cô sẽ chẳng yên ổn. Vì mối quan hệ làm ăn giữa BJ và tập đoàn của ba cô ta, anh đành nhắm mắt cho qua chuyện này, sau này sẽ đề phòng cô ta.

-Chuyện này là sao? Sao em không hiểu gì cả?

-Bọn anh đã biết không phải là em làm, và điều tra được người hãm hại em như em vừa nghe đó.

-Em không tin chị ấy lại hãm hại em, chị ấy làm vậy vì lý do gì cơ chứ?

-Vì sợ giữ em lại sẽ đe dọa chức trưởng phòng mà cô ta mất bao nhiêu năm gầy dựng.

-Em…em chưa bao giờ có ý định đó.

-Anh biết, nhưng người ta lòng dạ khó lường, gấu cũng đừng suy nghĩ gì về chuyện này nữa.

Cô vẫn không hiểu sao Kim Sa lại có ý định hãm hại cô, bởi trước đó không thấy biểu hiện gì của chị ấy là ghét bỏ cô cả. Cô chỉ là một nhân viên bình thường, có đáng để người khác làm như vậy không?

-Không sao rồi, chuyện này anh với Đình Thiên sẽ giải quyết, gấu đừng lo gì cả. Thế Phong hiểu được cảm giác của cô, nhẹ nhàng xoa đầu âu yếm.

Nghi miễn cưỡng gật đầu.

-Chuyện này khoan đã nói ra ngoài, tôi sẽ tìm cách bắt Hill phải trả lại thiết kế cho mình.

-Tôi biết rồi.

Cả ba đều chìm vào suy nghĩ. Thế Phong lên tiếng phá vỡ bầu không khí im lặng

-Ăn trái cây thôi, gấu, bỏ qua chuyện đó đi, ăn trái cây với anh.

-Cô không được ăn. Đình Thiên nghiêm mặt.

-Trái cây của anh Phong mua, anh có quyền gì mà cấm.

Tên này càng ngày càng quá đáng, cô ăn gì hắn cũng muốn quản sao.

-Còn mạnh miệng nữa sao?

-Chứ sao, anh đừng để ý đến hắn, mình ăn đi. Cô quay sang nói với Thế Phong.

-Ai mới vừa than thở là đau bụng không rửa chén được hả? Cô muốn loét bao tử luôn hay sao mà dám ăn đồ chua hả?

Con sâu lười này đúng là không chịu nổi, cả bản thân mình cũng lo không xong, cô mà ở một mình chắc die sớm quá.

-Sao thế gấu? gấu không khỏe à? Thế Phong quan tâm.

-Em chỉ bị đau dạ dày có xíu, mà hắn nói nghe nghiêm trọng vậy đó.

Mặc dù nói vậy, nhưng lòng dâng lên cảm giác ấm áp, thì ra hắn cũng còn biết quan tâm người khác.

-Mãn tính mà nói có chút xíu, cô cũng biết nói giảm nói tránh quá ha.

-Sao anh biết?

-Tôi vô tình thấy kết quả xét nghiệm của cô.

-Anh…..

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!