Chương 47: (Vô Đề)

Ăn sáng xong, Đình Thiên về phòng thay đồ, hôm nay hắn có hẹn gặp Thế Phong ở công ty.

-Tôi đến công ty một xíu, cô lo mà ăn sáng. Đừng có nghĩ đến chuyện ra khỏi đây, tôi sẽ chẳng để cô yên đâu. Còn nữa, nhớ nấu ăn trưa tôi về ăn.

Nói xong hắn đi làm, còn Nghi chẳng nói tiếng nào. Cảm giác cồn cào trong bụng làm cô khó chịu, cô nằm xuống giường nghỉ, quên mất lời dặn dò của hắn.

………

11h trưa, hắn tranh thủ chạy về nhà, bản thân cũng không giải thích được sao hôm nay lại nôn nóng về nhà như vậy.

Căn nhà im ắng, bếp núc lạnh ngắt. Mặt hắn tức giận, cái con sâu lười này dám không nghe lời mình, không chịu ăn sáng mà giờ này còn chưa chịu lo cơm trưa. Ném cái cặp xuống ghế, hắn lên lầu mở cửa phòng, thấy cô đang đắp chăn nằm đó. Hắn kéo chăn vứt xuống dưới nền

-Giờ này còn ngủ hả đồ sâu lười, không nghe tôi dặn sao?

Tiếng hét của hắn làm cô tỉnh giấc

-Anh làm gì mà hét lớn dữ zậy? Giờ này không phải anh còn ở công ty sao? Cô dụi mắt cho tỉnh táo.

-Tôi không về làm sao biết cô còn nướng đến giờ này?

-Sao anh không ăn trưa ở ngoài đi, phiền chết được.

Ngủ cũng không yên với tên này, sao hắn lại có sở thích phá hoại giấc ngủ người khác vậy không biết.

-Cô mà không dậy, tôi sẽ ném cô xuống lầu đó.

-Vũ phu.

-Lầm bầm cái gì đó? Nhanh lên.

-Biết rồi.

Nghi lết khỏi phòng với khuôn mặt tức giận, đúng là đồ tâm thần.

-Tôi đói lắm rồi, nấu nhanh lên.

-Muốn ăn thì lăn vào bếp, ở đó mà lắm lời.

-Tôi muốn ăn mà không lăn đó được không?

Con sâu lười này đúng là lỳ lợm, lại liều mạng nữa chứ, ngay cả hắn còn không sợ thì còn sợ ai cơ chứ, không lẽ Đình Thiên này lại không có cách trị cô.

-Giết người mà không đi tù thì tôi đã cho anh ăn 1 kg thuốc chuột rồi.

-Trước khi tôi ăn thuốc chuột thì cô cũng đã chết vì 1 lít thuốc trừ sâu rồi.

-Đồ tâm thần phân liệt.

-Giống cô.

-Đồ hà mã chết bầm.

-Đồ sâu lười chết tươi.

-Đồ biến thái như con gà mái, xấu xa như con ma, bỉ ổi như cây chổi, điên như cá viên chiên, khùng như con thạch sùng.

-Cô cứ ở đó mà chửi rủa, 12h mà không có cơm thì cô cũng sẽ te tua như con cua à.

Hắn cười đắc ý, còn cô thì vừa nấu ăn vừa lầm bầm chửi rủa. Hai người này chửi nhau hại não kinh khủng, người ngoài mà nghe cứ tưởng kẻ thù của nhau đó chứ.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!