Chương 46: (Vô Đề)

Đình Thiên chở cô về nhà, hắn bế cô lên phòng làm cô thức giấc. Cô nheo nheo mắt nhìn hắn, rồi lấy tay sờ mặt hắn.

-Em đang dụ dỗ tôi đó hả sâu lười?

-Anh đúng là tên đáng ghét lộng quyền đó rồi. Cô cười tinh nghịch như phát hiện ra điều gì đó thích thú.

-Tôi đáng ghét vậy sao?

-Lúc nào cũng bắt nạt tôi, anh đúng là đáng ghét.

-Lắm lời quá, đi ngủ. Hắn mắng yêu.

Hắn bế cô lên giường, đắp chăn rồi mỉm cười nhìn cô cuộn tròn trong chăn.

"Ngủ ngoan nha nhóc, không được đạp rớt chăn xuống, sẽ lạnh lắm đó".

Nhớ lại việc hôm nay hắn vội trở về phòng làm việc rồi gọi điện thoại cho Thế Phong.

-Gấu con sao rồi? Vừa bắt máy, việc đầu tiên anh quan tâm là Tử Nghi.

-Ổn rồi, cô ấy đang ở nhà tôi.

-Nhà cậu? Cậu định làm gì hả?

-Yên tâm, bảo đảm không đụng đến cô ấy.

-Tốt.

-Chuyện kia sao rồi?

-Tôi đã điều tra được hôm qua Hoàng Vỹ đã gặp gỡ 7 người, có 2 người là gặp riêng hắn trong phòng kín, còn 5 người kia đều là đối tác làm ăn, không đáng nghi ngờ. Tôi đã cho người theo dõi hai người kia xem hành tung của bọn chúng rồi.

-Cậu không nên bứt dây động rừng, trước mắt ngày mai tôi sẽ thông tin đến các phòng ban là Tử Nghi bị sa thải, xem phản ứng của mọi người như thế nào.

-Ok, mai gặp cậu ở công ty.

Cúp máy, Đình Thiên trở về phòng ngủ, nhìn thấy cô say sưa ngủ hắn mỉm cười âu yếm rồi ngồi bên cạnh ngắm cô ngủ.

Cảm nhận được một bàn tay ấm áp đang lướt nhẹ qua mặt mình, Nghi vô thức quay người ôm chặt cánh tay ấy, có lẽ như vậy cô cảm thấy an toàn và ngủ ngon hơn. Hơi bất ngờ trước hành động của cô nhưng nhìn thấy khuôn mặt cô giãn ra hắn khẽ mỉm cười, hắn biết cô sợ cô đơn nên rất cần có ai đó để tựa vào.

7h sáng, trên phòng hắn đã nổi trận lôi đình.

Nghi mở mắt tỉnh dậy sau một giấc ngủ ngon với cái đầu nặng trĩu, "đau đầu chết mất" cô rên rĩ.

-AAAAAAAAAAAAAA. Cô la lớn hết cỡ khi phát hiện hai tay mình đang ôm chặt cánh tay của ai đó không rời.

Tiếng hét của cô làm Đình Thiên thức giấc

-Cô bị điên hay sao mà mới sáng sớm đã lo lối om sòm, có muốn tôi lấy băng keo dán miệng cô lại không hả? Hắn cũng hét lớn không kém.

-Sao anh lại ngủ trên giường tôi hả? Tối.. tối qua… sao tôi không nhớ gì hết?

Nhìn thấy bộ mặt nhăn nhó của cô, hắn buồn cười.

-Cô nhìn lại xem, đây là giường ai? Tôi có thể kiện cô tôi xâm nhập gia cư bất hợp pháp, dụ dỗ trai tân đó.

Tử Nghi ngó nghiêng ngó dọc, đúng rồi, phòng mình đâu có rộng như vậy đâu, giường mình cũng đâu có êm vậy đâu, rốt cuộc là sao mình lại ở đây? Sao mình chẳng nhớ gì hết vậy nè, sau này tự hứa với lòng sẽ không uống rượu nữa. hix..

-Đây là đâu? Sao tôi lại ở đây? Sao tôi với anh lại ngủ chung với nhau trên giường? Mặt cô bắt đầu chuyển sang màu đỏ, không biết hắn có giở trò gì không nữa, không lẽ mở miệng ra hỏi tối qua hai chúng ta có XX chưa thì kỳ quá, chết mất thôi.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!