Chương 45: (Vô Đề)

-Cô nói nhanh cho tôi, chuyện này cuối cùng là sao?

Mặt Đình Thiên tối sầm, đôi mắt rực lửa có thể thiêu cháy Kim Sa bất cứ lúc nào. Hắn hất tung mọi thứ trên bàn rơi xuống đất khi nghe Minh Luân báo cáo bên Hill vừa công bố trên báo chí bản thiết kế y chang bên hắn.

-Tôi…tôi…. Kim Sa mặt không còn một giọt máu.

-Nói. Bản thiết kế này chỉ có phòng thiết kế và phòng cô biết, nhưng chắc chắn không phải là do phòng thiết kế, vì tôi mới sửa lại bản hoàn chỉnh rồi gửi trực tiếp qua phòng cô. Vậy sao bản thiết kế này lại lọt vào tay hắn chứ? Đình Thiên điên tiết.

-Tổng Giám Đốc, chuyện này tôi cũng mới vừa biết sáng nay, Tử Nghi cô ta đã bán lại bản thiết kế này cho Hill. Đây là những tấm hình ghi lại bằng chứng của cô ta với Hoàng Vỹ

- Giám đốc thiết kế của Hill.

Đình Thiên giận đến tím mặt, anh lướt qua xấp ảnh trên bàn, khuôn mặt tươi cười của cô và tên Hoàng Vỹ đập vào mắt hắn. Hắn quát lên

-Ở đâu có mấy tấm hình này?

-Người này không muốn lộ diện, nên sáng đi làm tôi đã thấy nó nằm trên bàn của tôi. Tổng Giám Đốc, thật ra bản thiết kế này chỉ có tôi và Tử Nghi biết được thôi. Vì khi nhận được phân phó của anh, tôi đã giao cho cô ta giữ để làm kế hoạch chi tiết, cho nên hai ngày nay nó luôn ở chỗ cô ta.

-Biến ngay cho tôi. Đình Thiên muốn hét ra lửa, Kim Sa lật đật chạy ra ngoài không dám ngoái lại nhìn.

Nhìn những tấm hình rải rác trên sàn, hắn tức giận kinh khủng. Đây là tâm huyết của tất cả mọi người, vài ngày nữa là công bố dự án, bây giờ Hill lại công bố trước, vậy đến ngày đó mình phải công bố gì đây? Tại sao cô ta lại làm như vậy? Cô ta nhận được bao nhiêu từ hành động này? Cô ta thật là nham hiểm, dùng đủ chiêu trò để đạt được mục đích của mình. Thế mà mình còn có ý nghĩ sẽ bảo vệ cô ta nữa, thật là ngu xuẩn.

Hắn bước vô phòng với ánh mắt đỏ ngầu, ném xấp hình trước mặt Nghi làm cả phòng hoảng sợ không dám thốt ra một tiếng động nào.

-Sao cô lại làm chuyện này? Nói mau. Tại sao?

-Những tấm hình này ở đâu ra? Anh nói gì tôi không hiểu. Cô cảm nhận được có gì đó không ổn.

-Lại giả vờ ngây thơ nữa sao? Cô đem bản thiết kế sắp công bố bán cho Hill, cô được bao nhiêu từ việc này hả? Hắn cho cô bao nhiêu? Đúng là lũ đê tiện.

Tiếng xì xào bàn tán từ mọi người. Nghi chẳng hiểu chuyện gì đang xảy ra, những tấm hình này là sao? Người đàn ông đó là ai? Sao cô lại đưa tài liệu cho ông ta? CÔ chẳng có ấn tượng gì với chuyện này cả?

-Cô tìm mọi cách để tiếp cận tôi chỉ vì tiền thôi sao? Loại phụ nữ như cô tôi gặp nhiều rồi, cô vì tiền mà làm những chuyện bỉ ổi như vậy à? Chắc chỉ cần cho cô tiền cô sẽ chẳng bao giờ từ chối lên giường cùng họ đúng không? Giọng hắn đầy vẻ khinh thường.

-Tôi hoàn toàn không biết gì về chuyện này, cũng chẳng hiểu anh đang nói gì. Anh lấy quyền gì mà sỉ nhục tôi? Cô mím môi tức giận.

-Cô làm gì tự cô biết, tốt nhất cô biến ra khỏi công ty tôi ngay lập tức, tôi không bao giờ muốn thấy mặt cô một lần nào nữa. Cút.

Nghi chạy ào ra khỏi cửa, vừa chạy vừa khóc. Sao hắn không nghe cô giải thích? Trong mắt hắn, cô là người vì tiền sẵn sàng làm mọi thứ sao? Hắn lấy quyền gì sỉ nhục cô chứ? Cô đã làm gì sai? Tim cô nhói đau, sao cô lại quan tâm đến suy nghĩ của hắn về cô như thế? Cô sợ bị hắn khinh thường, sợ bị hắn ghét bỏ, sợ sẽ không còn được gặp lại hắn nữa.

Cô lang thang như người vô hồn trên phố. Hôm nay là Noel sao? Đường phố trang trí đẹp quá, không khí nào nhiệt quá, nhưng sao cô cảm thấy mình cô đơn lạc lõng giữa dòng người đông đúc trên đường. Ai cũng háo hức chào đón Noel, còn cô chỉ mong sao thời khắc ấy trôi qua thật nhanh. Cô nhớ lại những giây phút ấm cúng khi cùng quay quần bên gia đình trong đêm noel, cô nhớ những lời hẹn ước của Hiếu, nhớ những cử chỉ âu yếm quan tâm của hắn, con người ta sao chóng quên thật.

Người ta nói khi say có thể quên hết mọi chuyện. Cô chẳng phải là sâu rượu, nhưng cũng muốn thử một lần, miễn sao có thể quên đi những suy nghĩ đau đớn trong lòng là được. Cô ghé vào mua một chai rượu vang rồi trở về nhà, dù gì cũng không thể một mình uống ở bên ngoài được rồi thất thểu trở về dưới cái nhìn soi mói của những người đi đường, cũng đúng thôi, người ta đi có cặp, có đôi vui vẻ, duy chỉ có cô lẻ loi một mình như người mất hồn mà thôi.

…….

Một mình trong phòng làm việc, Đình Thiên vẫn không ngừng suy nghĩ về chuyện hôm nay. Tại sao cô lại đối xử với hắn như vậy? Khó khăn lắm hắn mới gạt bỏ kiêu ngạo của bản thân để quan tâm đến một cô gái. Hắn đã có những giây phút thật vui vẻ bên canh cô. Tất cả chỉ là giả tạo thôi sao? Hắn đau vì nỗ lực của công ty lọt vào tay người khác, nhưng không đau bằng việc cô chính là người làm chuyện đó. Niềm tin hoàn toàn sụp đổ, cô gái ngây thơ với nụ cười thiên thần là giả tạo sao?

Hắn tự trách bản thân ngu xuẩn khi coi cô quan trọng với mình như vậy/

-Ê cậu làm gì mà giờ này còn làm việc vậy hả? Sao gọi không nghe máy làm tôi phải chạy một mạch tới đây. Rủ Tử Nghi nữa chúng ta đi chơi.

Nghe Thế Phong nhắc đến cái tên này, mặt Đình Thiên đanh lại đáng sợ.

-Cấm cậu nhắc đến cô ta trước mặt tôi.

-Hai người có chuyện gì sao? Thế Phong thắc mắc, rõ ràng hôm trước vẫn rất vui vẻ mà.

-Tôi không bao giờ có chuyện gì với loại phụ nữ đó. Cậu về đi.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!