Chương 44: (Vô Đề)

Chiều, cô vừa ra về đã thấy Đan Linh đứng ở cổng với khuôn mặt không mấy thiện cảm. Chẳng thèm quan tâm, cô định đi luôn thì bị cô ta kéo lại.

-Cô dạo này có vẻ thân với Đình Thiên quá nhỉ? Còn dám đến phòng anh ấy ăn trưa nữa ha? Mặt cô ta gian ác.

-Tin tức chị cũng nhanh quá ha.

-Hình như cô đã quên lời cảnh cáo của tôi rồi thì phải. Để tôi nhắc lại cho cô nhớ: TRÁNH XA ANH ẤY RA.

-Chị lo sợ hắn ta sẽ yêu tôi sao? Chị có vẻ mất tự tin quá nhỉ?

-Đê tiện, tao nói cho mày biết, đừng để tao nhìn thấy mày quyến rũ anh ấy, nếu không tao sẽ không tha cho mày đâu.

-Chị thích làm gì thì cứ làm, thay vì thời gian chị nói những chuyện nhảm nhí này với tôi thì chị nên để dành để theo giữ anh ta kìa. Tôi với chị nước sông không đụng nước giếng, đừng có lôi tôi vào vấn đề của chị nữa.

Nói rồi Nghi bỏ đi, còn cô ta thì giận đến tím mặt, ít nhất phải cho nó một bài học mới được.

Nghi ngán ngẩm với tính cách của Đan Linh, cô ta đúng là loại người không nên đụng vào, thật là phiền phức. Ngày mai là noel rồi, sao cô chẳng có xíu tâm trạng gì để vui như mọi năm, thôi tốt nhất là ở nhà đắp chăn ngủ cho an lành.

……

-Kim Sa, tôi nói rồi, cô ta là mối đe dọa vị trí trưởng phòng của cô, nếu cô không loại trừ thì cô ta sẽ nhanh chóng đẩy cô đi. Đan Linh đe dọa.

-Nhưng Tử Nghi không làm gì tôi hết, như vậy có quá tàn nhẫn không?

-Cô còn do dự gì nữa, cô không thấy lúc cô bị tai nạn, cô ta đã tìm mọi cách để lấy được lòng tin của Đình Thiên với cái dự án đó sao? Bây giờ càng ngày cô ta càng thân với anh ấy, cô không lo sợ sao?

-Nhưng….

-Quyết định là ở cô, cô ta không đơn thuần như bề ngoài đâu, nếu cô không ra tay trước thì cũng có ngày người ra đi là cô đó. Nói xong Đan Linh quăng xấp hình lên bàn cho Kim Sa rồi ra về với nụ cười tự đắc "Cô chờ đó, đừng có mà thách thức tôi".

Nhìn đống hình trên bàn, Kim Sa cảm thấy có chút cắn rứt, Tử Nghi có đúng như cô ta nói không? Khó khăn lắm cô mới leo lên được vị trí quản lý như bây giờ, nếu để một con bé vào cướp đi thì cô không cam tâm. "Xin lỗi cô nhé, Tử Nghi".

………

7h tối

-Alo, em nghe.

-Gấu hả? gấu… tới… giúp… anh… được không?

Nghe giọng anh ngắt quãng, Tử Nghi lo lắng.

-Có chuyện gì vậy anh?

-Không có chuyện gì lớn, nhưng gấu tới liền được không?

-Anh đang ở đâu?

-Đường X, đằng sau trung tâm mua sắm.

-Đợi em 5 phút.

Tử Nghi ba chân bốn cẳng chạy đến đó thật nhanh, nghe giọng có chút yếu ớt của Thế Phong làm cô lo lắng. Vừa nhìn thấy anh ngồi bên vệ đường với những vệt đỏ trên mặt, cô hốt hoảng

-Thế Phong, anh sao thế? Anh bị thương chỗ nào à? Đưa em xem.

Thấy cô hốt hoảng, anh nhẹ nhàng

-Không sao, chỉ là bị té thôi mà, bị trầy xước có chút xíu mà bé cứ làm như trời sập.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!