'''''''
-Anh, hôm nay anh đưa em chơi nha. Đan Linh nũng nịu.
-Tối nay anh đi gặp khách hàng rồi. Giọng Đình Thiên không có chút cảm xúc.
-Cả tháng nay ngày nào anh cũng bận, đi chơi với em cũng không được sao? Lúc nhỏ anh có từ chối em bao giờ đâu.
Thấy mặt Đan Linh đáng thương, dù gì hai gia đình cũng là chỗ thâm giao, trong mắt mọi người hắn và cô lại là thanh mai trúc mã, cộng thêm đang bực bội chuyện Thế Phong và Tử Nghi đi với nhau, Đình Thiên đồng ý đi cùng cô ta.
-Được, tối anh qua đón em.
-Vậy tối em chờ anh nhé.
Đan Linh ra ngoài với nụ cười sảng khoái. Còn Đình Thiên thì một chút cảm xúc cũng không có, hắn vẫn còn nghĩ đến chuyện hai người kia.
…….
-Bé ăn món này đi, ngon lắm. Thế Phong nói giọng hết sức yêu chiều.
-Sao gọi tôi bằng bé hoài thế? Tử Nghi thắc mắc.
-Anh thích vậy. hì hì.
-Đúng là bạn thân, y chang nhau.
-Em nói ai thế?
-Không có gì. Anh ăn nhanh đi, để nguội mất ngon đó. hihi.
-Thôi, anh chỉ cần nhìn bé ăn là no rồi.
-Ăn đi nha chưa, còn nhìn nữa là tôi móc mắt chiên xù đó.
-Hơ hơ, con gái gì mà bạo lực thế?
-Chứ sao, như vậy anh còn chưa sợ nữa, hiền quá bị anh ăn hiêp sao.
-Ai mà dám ăn hiếp bé chứ, 72 phép biến hóa như Tôn Ngộ Không còn sợ chứ đừng nói anh.
-Đúng rồi, vì em giống Bồ Tát mà, Tôn Ngộ Không nào không sợ chứ.
-Miệng lưỡi cũng ghê thật, ăn nhanh đi, không thôi anh ăn hết ráng chịu đó.
-Nhiều quá không biết ăn món nào trước đây.
-Anh chẳng biết khẩu vị của bé như thế nào, nên gọi đại.
-Món nào em cũng thích hết á.
-Vậy sao người gầy thế?
-Cái này thì em cũng bó tay. hihi.
Đang say sưa nói chuyện, Thế Phong bất ngờ khi nhìn thấy Đình Thiên và Đan Linh khoác tay thân mật bước vào.
-Trùng hợp quá, hai người cũng đến đây ăn sao? Thế Phong vui vẻ.
-Ừ. Đình Thiên lạnh nhạt, không thèm nhìn Tử Nghi một cái.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!