- LƯƠNG TỬ NGHI, CÔ VÀO ĐÂY CHO TÔI.
Ngủ dậy không thấy cô đâu, hắn vội chạy đi tìm. Nhìn thấy cô ngồi một mình trên xích đu, định bụng sẽ rửa mặt cho tỉnh táo rồi cùng ngắm cảnh với cô. Thế nhưng vừa nhìn thấy mặt mình tèm lem trong gương, biết ngay là do cô bày trò, hắn điên tiết hét lên.
Nghe tiếng hét của hắn, Tử Nghi biết là hắn sắp xử tội cô vẽ bậy lên mặt hắn. Có chút sợ hãi, không biết tên này sẽ làm gì.
-LƯƠNG TỬ NGHI, CÔ TRỐN ĐÂU RỒI HẢ?
-Có chuyện gì vậy anh Đình Thiên? Cô ngọt lịm, giả vờ vô tội.
-Còn chưa biết lỗi hả? Hắn nghiến răng hù dọa.
-Tôi làm gì có lỗi gì. Mặt cô ngây thơ.
-Ai cho phép cô vẽ bậy lên mặt tôi hả? Cô muốn chết hả? Báo trước cho cô ở đây vắng vẻ, không có ai đến cứu cô đâu. Hắn từ từ tiến lại gần cô, bộ mặt gian tà.
-Ơ..ơ.. anh muốn làm gì hả? Cô sợ hãi lùi về sau.
-Từ từ cô sẽ biết.
Hắn tiến đến gần cô, cho đến khi người cô dựa tường, không còn đường nào để lui nữa.
-Anh đừng có làm liều nha. Cô hốt hoảng.
-Ai biểu cô dám chọc tới tôi.
-Tôi xin lỗi, xin lỗi, lần sau tôi sẽ không dám nữa.
-Hết cơ hội rồi, cô phải trả giá cho hành động của mình.
Hắn cười nham hiểm, mặt tiến càng lúc càng gần. Cô cảm nhận được mặt mình đang nóng dần lên, nguy hiểm quá, làm sao để thoát ra đây?
Cô vội lấy tay ôm ngực, mặt nhăn nhó khụy xuống.
-Tử Nghi, cô sao thế? Hắn hột hoảng buông tay ngồi xuống.
Cô đẩy hắn ra rồi bỏ chạy, không ngờ chiêu này lại thành công như vậy.
-Dám lừa tôi hả? Cô hết đường sống rồi đó. Hắn đuổi theo cô.
-Á, tôi thua rồi, thua rồi, không chạy nổi nữa rồi. Chạy được một xíu, Tử Nghi đã thấy mệt, cô ngồi bệt trên cỏ đưa tay đầu hàng.
-Lần sau đừng có mà chọc tôi nha chưa sâu, cô đúng là lắm trò. Hắn ngồi xuống kế bên.
-Biết rồi, hà mã.
Chiều, ánh mặt trời rọi những tia nắng ấm áp màu vàng xuống mảnh vườn xinh đẹp, hai người họ ngồi cạnh nhau cảm thấy bình yên, không còn quan tâm đến thế giới bên ngoài, chỉ có anh, em và suy nghĩ về nhau mà thôi.
….
Sáng thứ hai, Tử Nghi đi làm lại. Vừa bước vào phòng, cô bắt gặp mấy chục cặp mắt hiếu kỳ đang nhìn mình.
-Tử Nghi, đính hôn mà không báo ai một tiếng nào vậy hả? Tiểu Thanh nhanh miệng
-Đính hôn? Cô chẳng hiểu Tiểu Thanh đang nói gì.
-Chẳng phải em nghỉ làm về quê tổ chức đính hôn sao? Vui không? Cho chị xem hình chú rể với.
-Ai nói với chị thế?
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!