Rời khỏi siêu thị, Đình Thiên dừng xe tại một ngôi nhà xinh đẹp. Khung cảnh thật yên bình, cách xa thành phố nhộn nhịp. Căn nhà không quá rộng, thiết kế đơn giản. Đằng trước sân là một mảng xanh với nhiều loại hoa, không khí thật trong lành.
-Woa, đẹp quá. Sao lại đưa tôi tới đây? Nhà ai thế? Cô phấn khởi như trẻ con được cho kẹo vậy.
-Nhà người ta.
-Anh chở tôi đến chỉ để ngắm thôi à? Cô có chút hụt hẫng.
-Không phải để ngắm, mà để nấu ăn cho tôi.
-Nhà người ta thì làm sao mà vô nấu hả?
-Đùa thôi, nhà tôi đó.
Anh mở cửa bước vào.
-Nhà anh thật à? Sao lại xây nhà ở đây? Công nhận anh giàu thật đấy.
-Tôi thích làm nhà ở đâu thì làm, lắm chuyện.
-Đồ khó chịu, hỏi xíu cũng không cho.
Cô nhìn xung quanh với ánh mắt hiếu kỳ, sống ở đây chắc thích lắm.
-Đứng đó làm gì nữa? Mau xách đồ vào.
-Phụ nữ có thai không được xách nặng. Cô le lưỡi với hắn rồi nhanh chân chạy vào trong.
-Đúng là không chịu nổi cái cô này. Hắn lẩm bẩm rồi ôm một đống đồ vào nhà.
-Công nhận nhà anh đẹp thật. Nghi trầm trồ.
-Khỏi phải khen, câu này tôi nghe hoài.
-Khen cái nhà chứ có khen anh đâu mà.
-Người đẹp thì cái gì của người đó cũng đẹp. haha.
-Thấy gớm.
-Mau đi nấu ăn đi, tôi đói bụng rồi.
-Biết rồi, đúng là đồ hà mã, lúc nào cũng chỉ có ăn với uống.
Nghi loay hoay với một đống thức ăn, còn hắn ngồi chễm chệ chơi game.
-Ê, này. Cô gọi.
-Ở đây không có ai tên Ê. Hắn vẫn chăm chú.
-Đình Thiên, anh giúp tôi cái này với.
-Không giúp, có osin nào lại sai vặt chủ bao giờ chưa?
-Anh qua đây nhanh lên, nếu không đến 2h chiều mới có cơm đó.
-Ăn trễ xíu cũng chẳng sao.
-Đồ đáng ghét.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!