Hôm nay trời nắng đẹp, đã lâu lắm rồi Nghi mới cảm thấy thoải mái như vậy, mấy ngày qua cứ nhốt mình trong nhà, cô không biết đến ánh mặt trời là gì. Cô chọn cho mình áo thun trắng đơn giản với váy xanh ngang gối, trông cô thật mỏng manh và nữ tính.
-Đúng là chân ngắn, làm gì cũng chậm chạp. Hắn lại trêu chọc cô.
-Anh có thấy con sâu nào chân dài bao giờ chưa?
-Chưa, mà tôi cũng chưa thấy con sâu nào xinh đẹp bao giờ cả. Vừa xấu lại vừa ngốc nghếch. Haha.
-Cái đồ hà mã đáng ghét, không chọc tôi anh sẽ chết à?
-Cô mới gọi tôi là gì hả?
-HÀ MÃ.
-Cô mù sao? Cô có thấy con hà mã nào đẹp trai như tôi không?
-Không thấy, đến bây giờ vẫn không thấy. Anh vừa xấu người vừa xấu tính, túm lại là xấu. Cô cười khoái chí.
-Cô giỏi lắm, dám chê tôi hả?
Nói xong Đình Thiên phóng xe chạy như bay, hắn chạy thật nhanh ra hướng ngoại ô với tốc độ kinh hoàng lại thêm cái trò lạng lách. Hắn mỉm cười đắc ý, còn cô thì mặt xanh mét không còn giọt máu.
-Anh bị điên à? Làm gì chạy nhanh dữ vậy hả? Muốn chết thì chết một mình đi, đừng làm liên lụy đến tôi. Cô hét với hắn.
-Chết chung như vậy mới vui, xuống dưới còn có người trêu chứ. Cô cứ ngồi yên đi, không cần sợ, tôi là tay lái lụa đó. Thấy cô sợ hãi, hắn càng vui.
-Anh đúng là cái đồ quái dị, CHO TÔI XUỐNG XEEEEEEEEE. Cô hét hết công suất.
-Cầu xin tôi đi, tôi sẽ suy nghĩ lại đó.
-ĐỒ THẦN KINH. DỪNG XE.
Thấy cô sợ hãi như vậy cũng đủ rồi, hắn thôi không chọc nữa. Mỉm cười khoái chí, hắn cho xe cho xe chạy chậm lại.
-Dừng xe, dừng x…..e….. Cô đập cửa gấp gáp.
Hắn chẳng hiểu chuyện gì nhưng cũng cho xe dừng lại. Cô chạy ào ra , bao nhiêu mật xanh mật vàng nôn hết ra ngoài. Có chút hối hận, hắn xuống xe, vỗ vỗ vào lưng cô.
-Không sao chứ?
-Anh thử đi tàu lượn siêu tốc lúc chưa ăn sáng là biết có sao hay không à. Đi với anh vài lần chắc tôi mất 10 năm tuổi thọ quá.
-Xe tôi êm vậy mà cô nói giống tàu lượn siêu tốc? Cô cũng vui tính quá ha.
-Anh đúng là quái nhân mới chạy như vậy.
Cảm thấy có phần hơi quá đáng, Đình Thiên làm hòa.
-Sorry nha, cô đỡ chưa?
-Chưa.
-Sao cô giận dai thế?
-Vậy thì đừng có chọc tôi giận.
-Đã xin lỗi rồi mà, cô nhỏ nhen thế. Lên xe đi.
-Không đi với anh nữa. Anh đi một mình đi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!