Chương 38: (Vô Đề)

-Nè, ngày mai tôi đi làm lại nha.

-Không được.

-Ở nhà buồn lắm, năn nỉ anh đó Tổng Giám Đốc.

-Gọi tôi là Đình Thiên. Hắn vẫn giả bộ lạnh lùng.

-Xí đáng ghét, lại bắt nạt tôi. Cô đưa bộ mặt đáng thương ra.

-Tôi thích vậy đó.

-Tôi đã nói cô nghỉ phép 2 tuần rồi, nên cô có đi làm lại tôi cũng không tính lương cho đâu. Hắn vẫn chăm chú vào tờ báo.

-Đáng ghét.

-Ai cần cô thương.

-Ai thèm thương anh chứ. Cô tự nhiên đỏ mặt, sao lại thấy ngượng ngùng cơ chứ. Tỉnh lại đi Nghi ơi. Cô lấy hai tay vỗ vào đầu.

-Sao thế? Vẫn còn đau à? Nhìn thấy hành động của cô, hắn vội bỏ tờ báo xuống quan tâm.

-Không có, không có. Anh về đi, tôi buồn ngủ rồi.

-Tôi muốn ngủ lại đay. Mặt hắn gian tà.

-Anh điên à?

-Ít ra cô cũng phải trả ơn người đã chăm sóc cô mấy ngày qua chứ, nếu không có tôi chắc bây giờ cô thành con ma còi xương rồi.

-Tôi có nhờ anh chăm sóc sao?

-Ăn cháo đá bát hả? Đã vậy tôi không về nữa.

-Biến thái, anh đừng làm liều nha. Thấy mặt hắn gian quá, cô lo sợ.

-Tối nay tôi sẽ cho cô biết thế nào là biến thái. Rồi hắn từ từ tiến về phía cô, bộ mặt nham hiểm.

-Ê. Đồ biến thái xấu xa, anh định làm gì vậy hả?

-Haha, đùa cô thôi. Tôi chẳng có hứng thú gì với những người chỉ toàn xương như cô. Tôi về, nhớ khóa cửa.

-Đồ đáng ghét, xấu xa, biến thái. Chuyện này mà cũng đùa được hả? Cô hét lớn.

Hắn mỉm cười rồi ra về.

Mấy ngày nay có hắn bên cạnh, Nghi cảm thấy thật dễ chịu. Măc dù hắn lúc nào cũng gây sự với cô, nhưng ít ra những giây phút nói chuyện với hắn cô cũng không còn nhớ đến chuyện của Hiếu và Khả Du nữa. Ngày nào cô cũng thấp thỏm chờ đợi hắn qua, không có hắn cô cảm thấy buồn chán, cô nhận ra hắn không xấu xa như cô nghĩ chỉ là cái miệng lúc nào cũng thích chọc tức cô thôi. Cô khẽ mỉm cười.

…….

Reng…reng..

Tiếng điện thoại làm Nghi thức giấc, cô với tay bấm nút tắt rồi chui vào chăn ngủ tiếp.

Reng…reng…

Cô bực bội tắt nguồn điện thoại, rồi tiếp tục ngủ.

Đình Thiên đứng ngoài cửa giận dữ "Cái cô nhóc này dám tắt điện thoại của mình, hôm nay tôi sẽ cho cô biết thế nào là chống lại tôi". Hắn cười nham hiểm rồi lấy tay đập cửa.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!