Chương 37: (Vô Đề)

-Nè mít ướt, cô định ngồi đây khóc hoài vậy hả?

-Hức.. hức…chở tôi về có được không?

-Sao người cô nóng vậy nè? Đình Thiên lo lắng.

-Không…. sao…. Tôi muốn về.

-Ừm.

Đình Thiên bế cô vào xe, trên đường đi, Nghi vẫn khóc. Còn hắn vừa lái xe vừa nhìn sang cô, nhìn thấy cô như vậy, anh đau lòng lắm.

-Nói tôi nghe có chuyện gì? Đỡ cô vào nhà, hắn nóng lòng muốn biết rốt cuộc cô đã xảy ra chuyện gì.

-Khả Du, bạn của tôi đã có thai với anh ấy rồi, hai người bọn họ hùa nhau phản bội tôi. Giọng cô khàn không nói nổi nữa.

-Khốn nạn. Vậy là lúc nãy cô đi gặp hắn ta?

-Không, là mẹ anh ta và cô ấy. Cô ấy sẽ không bao giờ lừa tôi đâu.

-Đến nước mày mà cô còn tin tưởng cô ta vậy sao? Hắn tức giận.

-Tôi phải làm sao đây? Tôi không đủ cao thượng để tha thứ cho hai người họ, tôi thật sự không muốn nhìn thấy họ một lần nào nữa. Cô ôm mặt khóc.

-Không sao rồi, tôi sẽ không để họ bắt nạt cô một lần nào nữa. Anh ôm cô vào lòng dỗ dành như một đứa trẻ. Anh cảm nhận được hơi nóng phát ra từ cơ thể cô, đưa tay sờ trán cô anh phát hiện cô sốt cao lắm rồi.

-Cô sốt rồi, tôi đưa cô đi bệnh viện.

-Tôi…không…muốn…Cô nói giọng yếu ớt.

-Đừng như vậy nữa được không? Tôi lo lắng lắm biết không hả? Đình Thiên ôm chặt cô vào lòng.

Cô mệt mỏi thiếp đi. Hắn bế cô ra xe đến bệnh viện.

-Cô ấy không sao. Chỉ là cảm lạnh cộng với suy nhược, nhưng phải ở lại theo dõi một tuần.

Nghe bác sĩ nói, Đình Thiên cũng yên lòng một chút. Nhìn cô xanh xao, gương mặt tiều tụy hắn đau lòng. Cô nhỏ bé quá, liệu khi tỉnh lại cô có vượt qua nổi cú sốc hôm qua không?

………

-Con nhìn xem, cô ta chẳng phải ngoan ngoãn gì đâu? Chính mắt mẹ nhìn thấy cô ta tình tứ với người đàn ông khác trước mặt bao nhiêu người. Con yêu cô ta quá nên không biết cô ta cắm sừng con lâu như vậy.

Nhìn tấm hình bà Vương chụp, anh nhận ra người đàn ông trong đó. Đúng là anh ta, không lẽ Nghi phản bội anh thật sao? Anh lao thật nhanh qua nhà cô, nhưng không có ai. Không đủ bình tĩnh, anh quyết tâm hỏi cho ra lẽ, anh gọi điện thoại cho cô.

Điện thoại reo lên, nhìn thấy trên màn hình là chứ Honey, hắn tức giận. Bấm nút nghe.

-Anh muốn gì? Giọng Đình Thiên tức giận.

Nghe giọng đàn ông, Trọng Hiếu điên tiết

-Anh là ai?

-Anh là đồ khốn nạn, anh có tư cách gì làm người yêu của cô ấy chứ. Tốt nhất anh nên tránh xa cô ấy một chút. Hắn nghiêm giọng.

-Cô ta lại dám gian díu với người đàn ông khác sau lưng tôi. Đưa điện thoại cho cô ta.

-Gian díu? Anh dùng từ đó cho mình thì thích hợp hơn đó. Anh hại cô ấy ra nông nỗi này, giờ cô ấy vẫn còn hôn mê trong bệnh viện kìa. Nói xong Đình Thiên cúp máy, anh ta không thấy lỗi của mình sao còn đổ tội lên đầu cô nữa,. Cô thật là đáng thương.

"Bệnh viện, Nghi sao lại ở trong bệnh viện?"Trọng Hiếu quên đi sự ghen tuông trong lòng, anh vội vã đến bệnh viện tìm cô. Sau một hồi tìm kiếm những bệnh viện xung quanh, anh cũng tìm thấy cô. Cô nằm đó, xanh xao yếu ớt. Sao cô lại ra nông nỗi này, không lẽ cô đã biết chuyện của anh và Khả Du? Một giọt nước mắt nóng hổi rơi xuống, ngay lúc này đây, anh thật sự muốn chạy đến ôm cô vào lòng, chăm sóc cho cô.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!