Chương 36: (Vô Đề)

Tối xong việc Đình Thiên ghé mua cháo rồi mang qua nhà Nghi.

-Sao anh lại đến nữa? Ra mở cửa thấy Đình Thiên, cô hơi bất ngờ.

-Tại rảnh.

-Rảnh thì về nhà nghỉ đi, chạy qua đây làm gì? Chiều giờ không có người cãi nhau nên buồn chứ gì?

-Cô còn hung dữ được chắc khỏe rồi ha. Nè, ăn cháo đi.

-Sao hôm nay anh tốt thế? Nói mau, có đầu độc tôi không hả?

-Cô chả có gì để tôi lấy, tôi đầu độc làm gì. Ăn nhanh lên.

-Ai biết được chứ. Anh bị bệnh mà, đâu kiểm soát được hành động của mình đâu.

-Không ăn trả đây, lắm lời.

-Ăn chứ, nhỏ nhen, đưa rồi còn đòi lấy lại… Anh ăn tối chưa?

-Ăn rồi.

-Vậy tôi ăn đây. Cô ăn được vài muỗng rồi đứng lên.

-Ăn ít thế?

-No rồi.

-Cô định đi đâu thế?

-Tôi đi ra ngoài một xíu, anh về đi nha, hôm nào khỏe tôi trả ơn cho.

-Cô điên à, đang bệnh mà còn ra ngoài, biết trời lạnh lắm không hả?

-Không sao, đi có một lát là về à, anh về đi.

-Đúng là pó tay với cô. Ra xe nhanh lên, tôi cho quá giang.

-Không cần đâu, tôi đi xe buýt được rồi.

-Lắm lời, nhanh lên.

Cô ngoan ngoãn theo Đình Thiên ra xe đến chỗ hẹn. "Cảm ơn. Anh về đi, tạm biệt anh nhé."

Không trả lời cô, hắn nhìn theo cái bóng dáng nhỏ nhắn đó vào bên trong mà lòng thấp thỏm. Không biết chuyện gì quan trọng mà cô lại chạy đến đây lúc đang bệnh như thế? Hắn đành ở ngoài chờ cô vậy.

…..

Hơi bất ngờ vì hôm nay bà Vương không đi một mình mà có cả Khả Du nữa.

-Cô ngồi đi. Giọng có chút cộc cằn.

Cô ngồi xuống không nói gì. Khả Du ngồi đối diện cũng cúi đầu không nhìn cô.

-Hôm trước tôi đã nói chuyện với cô rồi, chuyện của cô và thằng Hiếu sẽ chẳng đến đâu. Vả lại, tháng tới thằng Hiếu với con Du sẽ tổ chức đính hôn rồi.

Nghi mất hết bình tĩnh, tại sao đến giờ phút này cô mới biết sự thật, có phải đó là lý do mà hai ngày nay Hiếu không liên lạc với cô. Cô ngước lên nhìn Khả Du, cậu ấy vẫn im lặng, không có chút phản ứng gì.

-Khả Du, đó là sự thật sao? Cô nghẹn giọng.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!