Chương 34: (Vô Đề)

Tử Nghi vội vã đón xe buýt đến công ty, vừa đi vừa lẩm bẩm chửi rủa Đình Thiên, cái tên quái nhân dám hành hạ cô chạy đến đây giờ này.

-Tử Nghi em đến rồi hả? Nhanh vào họp thôi. Vừa thấy Tử Nghi đến, Tiểu Thanh nhanh miệng.

-Dạ. Cô cũng nhanh chóng theo chân Tiểu Thanh vào.

Hai phút sau, hắn cùng Minh Luân bước vào, ánh mắt hắn dừng lại trên khuôn mặt cô, trông cô xanh xao thật, hắn thấy hơi lo.

Nội dung cuộc họp như thế nào, một câu cũng không lọt được vào tai cô. Đầu cô vẫn còn đau, cô không thể tập trung được.

-Lương Tử Nghi, nãy giờ không thấy cô lên tiếng, cô nghĩ sao với đề xuất này? Tiếng gọi của hắn làm cô giật mình. Cô nãy giờ có nghe được gì đâu, cô lúng túng.

-Ơ…tôi thấy…rất tốt ạ.

Mặt hắn tối sầm, cô đang nghĩ gì mà không quan tâm đến cuộc họp chứ. Hắn cho giải tán cuộc họp.

Mặt vẫn không có cảm xúc, Tử Nghi trở về bàn làm việc đã thấy tin nhắn của hắn "Lên phòng tôi ngay lập tức". Lại tên ác ôn này, cô lủi thủi lên phòng hắn.

-Vào đi. Giọng hắn đầy tức giận.

-Tổng Giám Đốc tìm tôi. Cô vẫn không ngẩng đầu lên.

-Ngồi xuống. Sao hôm nay cô không tập trung? Tôi gọi cô đến để họp chứ đâu phải ngồi đó trang trí?

-Tôi xin lỗi, tại đầu tôi hơi đau nên không tập trung được.

Thấy mặt cô hơi nhăn nhó, hắn cảm thấy lo lắng.

-Cô bệnh à?

-Chỉ hơi đau đầu thôi. Cô lạnh nhạt.

Hắn đi một lát rồi quay lại với

-Uống thuốc giảm đau đi, nghỉ ngơi xíu rồi tôi đưa cô đi ăn. Hắn nhẹ giọng.

-Tôi không uống đâu, cho tôi nghỉ xíu là được rồi. Cô thả người xuống ghế sofa, hai mắt nhắm lại vẻ mệt mỏi.

Hắn lắc đầu cho sự ngang bướng của cô, sao cô không cho hắn có cơ hội quan tâm cô chứ?

-Nè, đi ăn với tôi.

-Không muốn ăn.

-Nếu cô không đi được thì tôi sẽ khiêng cô ra xe đó. Hắn hù dọa.

-Biến thái. Không ức hiếp tôi anh chịu không nổi à. Nghĩ đến cảnh bị hắn khiêng ra xe trước mấy trăm con mắt của mọi người làm cô sợ, thôi để cô tự đi cho an toàn.

Hắn đưa cô đến một nhà hàng yên tĩnh, tự ý chọn món rồi lạnh lùng nhìn cô.

-Anh nhìn cái gì vậy hả? Cô né tránh cái nhìn của hắn.

-Nói tôi nghe, rốt cuộc là tối qua có chuyện gì mà cô tàn tạ vậy hả? Đừng nói cô lại chạy ra bờ hồ một mình nữa nghe. Giọng hắn có một chút ra lệnh.

-Không có gì, tối qua ngủ không ngon nên vậy thôi.

Nhìn ánh mắt cô, hắn biết cô đang nói dối nhưng không muốn làm khó cô.

-Ăn đi. Hắn ra lệnh.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!