Đi bộ một quãng đường dài, cô mệt mỏi tấp vào công viên trên đường ngồi nghỉ, cô chẳng có tâm trạng làm gì, càng không muốn về nhà.
-Ông, ông có sao không ông? Vừa thấy một ông cụ lảo đảo sắp ngã, cô chạy tới đỡ.
-Ơ, không sao. Bệnh của tuổi già đó mà, ông nghỉ một xíu là hết à.
Ông cụ có gương mặt phúc hậu cùng với nụ cười hiền từ, Nghi cảm thấy ông hết sức gần gũi.
-Ông đã đỡ chưa ạ?
-Đỡ rồi, đến tuổi này thì ai cũng như vậy hết cháu à. Cảm ơn cháu nhé. Ông cụ nở nụ cười hiền lành.
-Dạ không có gì. Sao ông lại đi một mình thế? Con cháu ông không đi cùng ông sao?
-Hôm nay ông qua thăm thằng cháu, ông chỉ có mỗi mình nó thôi, mà nó không có ở nhà nên ông ra công viên tập thể dục đó mà. Sao cháu lại ngồi đây một mình?
-Dạ, cháu mỏi chân nên ghé vào đây ngồi nghỉ thôi. Ông không sống chung với cháu ông sao?
-Ừ, thằng nhỏ đó không chịu nghe lời, ta bắt nó cưới vợ mà nó cứ chần chờ mãi, ta quyết định ra ở riêng cho đến khi nó chịu cưới vợ ta mới về. Ông vừa nói vừa cười.
-Cưới vợ cũng phải cần thời gian chứ ông, đâu phải nói có là có được đâu. Cô cũng vui vẻ hùa theo.
-Cái thằng này suốt ngày lo công việc, ông sợ để lâu quá nó bị gay luôn là chết. Ta chỉ có mình nó, nó mà vậy là không có người nối dõi.
-Anh ấy bao nhiêu tuổi mà ông lo như vậy ạ? Nói chuyện với ông thật gần gũi, ông thật giản dị.
-32 rồi chứ ít gì, ngày nào nó cũng đòi rước ông về, ông không chịu, thằng nhỏ này cứng đầu lắm, phải kiên trì với nó.
-Nhưng ông ở một mình sẽ buồn lắm, với lại cũng không an toàn đâu.
-Ta có được yên tĩnh một mình đâu mà, nó thuê người trong nom ta 24/24, ta đuổi ma họ không chịu đi. Phiền chết được. Tuy nói như vậy nhưng trong mắt ông rõ ràng rất vui.
-Như vậy càng chứng tỏ anh ấy rất quan tâm đến ông.
-Vì thế ta mới không dọn về, như vậy nó mới nhanh có vợ được.
Cô bật cười câu nói của ông, ông đúng là rất bá đạo mà.
-Thấy sắc mặt cháu không được tốt, có phải là có tâm sự gì không?
-Dạ…. cô ấp úng.
-Cháu đừng giấu ta, ta sống đến từng này tuổi rồi, mấy chuyện này làm sao qua mắt được ta chứ.
-Thật ra hôm nay cháu rất buồn, nhưng gặp ông làm cháu quên mất tiêu. Có ông thật tốt.
-Cháu gái, cháu có anh chị em gì không?
Nghi lắc lắc đầu.
-Trước kia thì có, bây giờ cháu chỉ còn một mình thôi.
-Cháu là cô bé rất tốt, nếu cháu muốn thì cứ gọi ta là ông nội.
-Thật không ông?
-Thật chứ, ta cũng rất vui khi có thêm đứa cháu gái mà. Ông xoa xoa đầu cô.
-Ông nội, ông nội, ông nội. Cô hí hửng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!