…….
7h tối tại nhà hàng
-Hôm nay bé rất đẹp. Câu nói quen thuộc của Thế Phong đối với phụ nữ.
-Cảm ơn, quá khen. Thoát ra khỏi dáng vẻ giận dữ lúc chiều, Tử Nghi bây giờ là một cô bé dễ thương với chiếc đầm trắng, mái tóc cột cao làm cô càng trẻ trung xinh đẹp.
Phải mất vài giây Đình Thiên mới lấy lại được phong độ, hôm nay trông cô dễ thương đến lạ, như cô bé 18 tuổi vậy.
-Bé thích ăn gì? Hôm nay anh mời, cứ tự nhiên đi nhé.
-Yên tâm, không có ai tự nhiên bằng em đâu mà. Cô nhanh chóng gọi món.
-Đình Thiên, cậu nói gì đi chứ, hết giờ làm việc rồi, bỏ cái bộ mặt hình sự đó giùm tôi một cái.
Câu nói của Thế Phong làm Tử Nghi bật cười, cô trêu chọc.
-Thật ra thì Tổng Giám Đốc của em bị sún răng, nên không dám cười, mất hình tượng hết.
-Thật vậy sao? Hèn gì cậu ấy không bao giờ cười. Thế Phong hùa theo. À Đình Thiên nè, nha khoa dạo này hiện đại lắm, cậu có thể đi trồng răng giả bảo đảm đẹp. haha.
-Nói đủ chưa hả? Tôi ném cậu xuống đất bây giờ.
-Anh đừng làm như vậy, tội nghiệp anh Phong lắm, từ tầng 3 này mà rơi xuống chắc anh chết mất. Từ Nghi nhìn Thế Phong thương hại.
-Đúng đúng, Tử Nghi thật là đáng yêu. Thế Phong tự đắc.
-Anh Phong mà chết hok có ai trêu chọc chắc em buồn lắm, anh chỉ cần cắt lưỡi, cắt tay, cắt chân ảnh là được rồi, để ảnh ngồi một chỗ, lâu lâu buồn lôi ảnh ra chọc chơi, ảnh hok nói được, chẳng chạy được cũng chẳng đánh ai được chắc vui lắm.
Lần này đến lượt Đình Thiên cười lớn, nhìn mặt Thế Phong cười không chịu nổi.
-Bé ác quá, anh hiền lành tốt bụng vậy mà. Anh giả vờ đau khổ.
-Ai biểu dám ăn hiếp em chi.
-Anh chừa rồi, tha cho anh nhé. Anh giơ hai tay đầu hàng.
Bữa ăn của ba người diễn ra rất vui vẻ, chủ yếu là cô và hắn hùa nhau trêu chọc Thế Phong, chưa bao giờ cô thấy hắn cười như vậy, rõ ràng hắn cười trông rất đẹp mà.
…….
Những ngày sau đó, Thế Phong thường xuyên đến công ty, chủ yếu là để gặp Tử Nghi.
-Cậu làm gì mà cứ đến bám công ty của tôi vậy hả? Đình Thiên hỏi với khuôn mặt không mấy thiện cảm.
-Công việc cả mà. Thế Phong biện hộ.
-Trên mặt cậu hiện rõ hai chữ Háo Sắc rồi kìa, làm gì có công việc nào.
-Haha, đúng là bạn thân, sinh tôi ra là bố mẹ tôi, nhưng hiểu tôi chỉ có mình Đình Thiên. haha.
-Đối với những người như cậu, tôi chẳng cần tốn xíu chất xám nào đã biết được rồi, quá háo sắc.
-Haha, gọi Tử Nghi vào nhé. Không đợi Đình Thiên trả lời, anh vội gọi cô vào.
…..
-Đang giờ làm việc mà gọi lên hoài nha, công việc tôi không xong là anh ở lại giúp đó. Tử Nghi vờ trêu chọc Thế Phong.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!