Xuống đến dưới lầu, mới phát hiện trên ngọn cây, trên bồn hoa đều đã phủ một lớp trắng mỏng.
Bước chân đầu tiên ra ngoài, tai và cổ lập tức cảm nhận được cái lạnh len lỏi.
Thiếu niên bên cạnh dừng lại, hơi ngẩng đầu lên.
Trận tuyết đầu mùa năm nay… đã rơi rồi.
Hàng mi đã phủ trắng khẽ run, sau vài giây, cậu chậm rãi cong môi:
"Tuyết rơi rồi, Nhan Khinh Nguyệt."
[Chuyện cũ khép lại, năm sau hoa vẫn nở.]
Khoản tiền cuối cùng đã trả xong, từ nay cậu và đám người kia không còn liên quan gì nữa.
Tôi ngẩng đầu nhìn bầu trời xám xịt, kéo mũ áo lên đội.
"Ừ, sắp có thể nặn người tuyết rồi." Tôi nói.
"Có thể cùng nhau nặn một người."
"Không, tôi thường chỉ thích ngắm người khác nặn xong thôi."
Vì thật sự quá lạnh, tôi không muốn hành hạ bản thân như vậy.
Tôi và cậu giẫm lên lớp tuyết, cùng đi về phía cổng trường.
22
Thời tiết ngày càng lạnh, mãi đến khi tôi thấy Tống Khinh Khinh khoác một chiếc áo phao đen, tôi mới nhận ra… cốt truyện dường như đã bắt đầu lệch khỏi quỹ đạo.
Tôi chọc nhẹ vào lưng Tạ Dương, người phía trước chỉ mặc một chiếc áo len cổ lọ trắng, tôi hỏi cậu ta:
"Áo cậu đâu rồi?"
"À… cho người khác mượn rồi."
"Tống Khinh Khinh?"
Nghe đến cái tên đó, cậu im lặng, mặt đỏ dần lên, cuối cùng ấp úng phản bác:
"Cũng… không hẳn."
Thấy phản ứng đó, tim tôi khẽ trùng xuống.
Tôi đi hỏi Lục Dịch Từ, cậu nói là trên đường trong trường tình cờ gặp Tống Khinh Khinh bị ướt áo, Tạ Dương sợ cô bị lạnh nên cởi áo khoác cho cô.
Nghĩ kỹ lại, chuyện đó cũng không có gì quá đáng.
Tạ Dương vốn là kiểu con trai nhiệt tình, ấm áp, quan tâm bạn học cũng rất bình thường.
Thậm chí còn vô tình ngăn chặn sự tiếp xúc giữa nam và nữ chính.
Nếu người cởi áo cho Tống Khinh Khinh là Lục Dịch Từ, tình hình còn tệ hơn.
Nhưng sau đó, mọi chuyện lại dần dần đi chệch khỏi những gì tôi dự đoán.
Nếu chỉ là Tạ Dương đơn phương tốt với cô, tôi còn thấy không sao.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!