Chương 7: (Vô Đề)

Mấy giây sau mới mím môi, bước về phía tôi.

"Tôi đến để thực hiện lời hứa. Một triệu hai trăm nghìn này tôi cho cậu vay, đợi sau này cậu đi làm có tiền rồi thì trả dần cho tôi, tôi không lấy lãi."

"Tạm thời tôi đưa cậu một triệu trước, cậu mang đi trả. Hai trăm nghìn còn lại phải hai tháng nữa tôi mới đưa được, đến lúc đó sẽ chuyển thẳng cho cậu qua điện thoại."

Tôi vừa nói vừa lấy điện thoại ra, mở khóa vân tay, vào WeChat:

"Kết bạn đi, sau này tiện liên lạc."

Thiếu niên trước mặt không có phản ứng gì.

"Cậu có WeChat chứ?"

Tôi ngẩng đầu nhìn.

Lúc này mới phát hiện, cậu đang c.ắ. n c.h.ặ. t môi dưới, vành mắt đỏ hoe, cảm xúc trong mắt dâng trào.

Bàn tay cầm ô siết c.h.ặ.t, gân xanh nổi rõ.

Mưa dần nhỏ lại, tôi bình thản nhìn cậu, chờ cậu bình tĩnh lại.

Không biết qua bao lâu, nước mắt rơi xuống từ mắt cậu.

Cậu lùi lại nửa bước, cúi người thật sâu trước tôi.

Giọng khàn đi rõ rệt:

"Cảm ơn."

16

Rùa

Kết quả của việc đưa hết tiền cho Dịch Triều trả nợ là… mỗi ngày tôi chỉ có thể đến căn tin Liễu Viên rẻ nhất để ăn.

Ngày nào cũng phải tính toán kỹ xem tiêu bao nhiêu mới cầm cự được đến cuối tháng.

Trong cửa hàng tiện lợi, tôi lấy xuống chai sữa chua đó, nhìn thật lâu, cuối cùng vẫn đặt lại lên kệ.

Thôi, để tháng sau rồi sẽ mua cho đã.

Tôi tự thuyết phục mình như vậy.

Đúng lúc này, một bàn tay khớp xương rõ ràng vươn ra từ phía sau, mang theo hơi nóng ẩm của buổi chiều, bao trùm lấy tôi.

Tôi nghiêng đầu.

Thiếu niên mặc bộ đồ bóng rổ xanh trắng rộng rãi, cơ bắp tay rõ nét, gương mặt vì vận động mạnh mà ửng đỏ, trên ngọn tóc rủ xuống còn đọng một giọt mồ hôi trong suốt.

Cậu ta lấy chai sữa chua đó cùng một lon nước ngọt xuống.

Hơi cúi đầu, giọng lười nhác:

"Muốn uống thì cứ uống."

Khoảng cách quá gần khiến tôi hơi mất tự nhiên.

Tôi mím môi.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!