Mọi người cười ồ lên.
Tạ Dương cũng cười theo, đá nhẹ cậu kia một cái.
Sau đó đứng dậy, ngậm bịch sữa, thong thả bước sang bên kia.
Nhân viên căn tin ra giữ trật tự, sự ồn ào nhanh ch. óng lắng xuống.
Tôi cúi đầu ăn từng miếng, trong đầu nghĩ xem nên nói thế nào cho hợp lý.
Rùa
Lục Dịch Từ cũng không vội, lơ đãng chơi điện thoại, cứ ngồi đó chờ tôi.
Đến khi trên bàn chỉ còn lại tôi và cậu ta, tôi mới bình thản lên tiếng:
"Sáng nay tôi thấy một bạn nữ lớp mình bị người lớp khác bắt nạt."
"Tôi tiện tay kéo bạn ấy đi. Kết quả là đám kia nói sẽ đ.á.n. h tôi, còn bảo chiều nay trong giờ thi Toán sẽ gây chuyện."
"Ồ?"
Lục Dịch Từ hứng thú nhướng mày, khóe môi cong lên, rõ ràng đang cười trên nỗi khổ của người khác.
"Không ngờ đại tiểu thư Nhan cũng có chuyện không xử lý được. Chậc, cậu cũng đâu có giỏi lắm."
Tôi thuận theo lời cậu ta:
"Ừ, tôi liền báo tên cậu…cái tên rất "có uy" đó."
"Thế mà bọn họ nghe xong lại cười ầm lên, nói Lục Dịch Từ là cái thá gì, gặp bọn họ còn phải đi đường vòng."
Không đợi cậu ta phản ứng, tôi tiếp tục:
"Tôi nói Lục Dịch Từ sao có thể sợ bọn họ được. Tôi hẹn họ đúng một giờ trưa nay, ở phía bắc rừng nhỏ, dưới cây đào thứ sáu, Lục Dịch Từ sẽ đứng đó đợi. Có gan thì đến."
Khóe miệng người đối diện giật nhẹ:
"Rồi sao nữa?"
"Tôi nói rồi, ai không đến là ch.ó." Tôi bình thản rút khăn giấy lau miệng.
"… "
Không khí im lặng hai giây.
"Không phải chứ, Nhan Khinh Nguyệt, đầu óc cậu nghĩ gì vậy?"
Lục Dịch Từ nhìn tôi như không thể tin nổi.
"Cậu không nghe ra bọn đó chỉ giỏi nói mồm à? Bình thường trông cũng lanh lợi, sao lúc đó đầu óc như bã đậu thế hả?"
Tôi tự nhiên tiếp lời:
"Không, là… p.h.â.n."
"Tôi đơn phương hạ chiến thư thôi, cậu không đi cũng được."
Tôi bưng khay đứng dậy, bước đi được nửa bước rồi quay lại nói thêm:
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!