Chương 3: (Vô Đề)

Lục Dịch Từ liếc cậu ta một cái lạnh tanh:

"Muốn đi thì tự mà đi, liên quan gì đến tôi?"

"Sao thế? Ăn phải t.h.u.ố. c s.ú.n. g à?"

"Biến."

"Rồi rồi, tôi đi xem."

5

Vài ngày sau, kỳ thi đầu năm diễn ra đúng hẹn.

Chủ yếu là để các thầy cô kiểm tra xem học sinh có lười biếng trong kỳ nghỉ hay không.

Tôi đã sớm xem qua bảng phân phòng thi.

Lục Dịch Từ, Tống Khinh Khinh, Dịch Triều, thậm chí cả Tạ Dương… đều ở cùng một phòng.

Không hổ là truyện học đường, trùng hợp đến vậy.

Để có thể vào chung phòng với họ, tôi đành phải dùng "sức mạnh đồng tiền", nhờ người âm thầm sắp xếp một chút.

Loay hoay đủ thứ, đến tận trước giờ thi tôi mới phát hiện mình còn chưa mua cục tẩy.

Ngẩng lên nhìn, Tống Khinh Khinh đã rời khỏi chỗ từ lâu, Dịch Triều thì đang bước ra khỏi lớp.

Qua ô cửa kính trong suốt, thiếu niên đi dọc hành lang dường như liếc về phía tôi một cái… rất ngắn, rất tùy ý.

Xung quanh, hầu hết học sinh đều đã đi đến phòng thi, chỉ còn vài nữ sinh ở góc chéo phía trên vẫn đang ríu rít trò chuyện.

Cậu ta đang nhìn họ sao?

Lục Dịch Từ vẫn lười nhác dựa vào ghế, thong thả thu dọn đồ dùng học tập.

Tạ Dương bàn trước tranh thủ mười phút cuối cùng để ngủ bù.

"Tôi mượn cục tẩy."

Động tác của cậu ta khựng lại, mí mắt mỏng nâng lên nhìn tôi:

Rùa

"Cái gì?"

Tôi lặp lại:

"Mượn tẩy."

"Ồ…"

Cậu ta kéo dài giọng, nhướng mày hỏi ngược lại:

"Sao tôi phải cho cậu mượn?"

"…"

Đôi chân dài của cậu ta đẩy cả ghế lùi ra sau, dáng vẻ thảnh thơi như chẳng liên quan gì đến mình.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!