Chương 13: (Vô Đề)

Giống như hai đường thẳng cắt nhau, qua điểm giao đó rồi, càng lúc càng rời xa.

Tôi nghĩ, đợi sau kỳ thi đại học, tôi sẽ chủ động hơn một chút.

Nhưng trong buổi tiệc tốt nghiệp, cô đã nhận lời tỏ tình của người khác.

Nhìn hai người họ quen thuộc, tự nhiên trêu đùa nhau, tôi bỗng nhận ra..

Từ đầu đến cuối, tôi mới là người đứng ngoài cuộc.

Sự lễ phép và khoảng cách của cô… chỉ dành cho tôi.

Tôi đứng sau cột, nghe cô nói chuyện với cô chủ nhiệm.

Cô nói, chỉ cần cô thích, dù người đó có tiền hay không, cô cũng sẽ không do dự.

Chỉ cần cô thích.

Tôi lặp đi lặp lại câu đó trong đầu.

Người cô thích… không phải tôi.

Tôi ra ngoài khách sạn, đứng trong gió một lúc, rồi chợt hiểu: có lẽ đây là lần cuối cùng chúng tôi gặp nhau.

Tôi quay lại, cầm ly rượu tìm cô.

Vốn định giống cô, cong môi cười nhẹ.

Nhưng khi cô nói câu "chúc mừng tốt nghiệp", nụ cười gượng gạo trên môi tôi vẫn sụp xuống.

Chỉ còn lại một nụ cười chật vật.

Tôi ngửa đầu uống cạn ly rượu.

Sau kỳ nghỉ hè dài đằng đẵng, tôi cuối cùng cũng rời khỏi thành phố này.

Nơi tôi đã trải qua 17 năm đau khổ, tăm tối và đè nén…

Nhưng cũng là nơi tôi gặp được người kéo tôi ra khỏi vực sâu.

Cô không phải là mặt trăng của tôi…

…Nhưng đã có một khoảnh khắc… ánh trăng thật sự chiếu lên tôi.

Ngày rời đi, tôi vẫn không nhịn được nhắn tin hỏi cô có thể đến sân bay tiễn tôi không.

Cô chỉ đơn giản trả lời một chữ: "Được."

Đó là lần đầu tiên tôi ôm cô…

…Cũng có lẽ là lần cuối cùng.

Tôi kéo vali bước đi, đến cửa kiểm tra an ninh vẫn quay đầu lại.

Tôi không dám gọi cô.

Chỉ hướng về phía cô, trịnh trọng cúi người, một cái cúi đầu thật sâu.

Giống như ngày mưa hôm ấy.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!