Chương 122: Anh trai lật kèo

Từ khi nghe thấy điều kiện của thử thách và hắc Tinh Linh, trong đầu Khan đã vạch sẵn đường lối để hắn ta dần dần sa bẫy. Mọi chuyện ổn thỏa và rút gọn được nhiều thời gian hơn khi Saul và bọn họ xuất hiện. Ngoại trừ Aloin không được thông minh và nhạy bén cho lắm, nhưng mà cũng nhờ sự ngờ nghệch đó của anh ta mà khiến gã hắc Tinh linh đập tan mọi nghi ngờ.

"Ngươi... ngươi nói cái gì vậy?" Nars vẫn chưa thông suốt tình hình hiện tại, hắn ta lên giọng với sự bàng hoàng đáng thương.

Khan không nhìn lấy Nars một lần nào, mắt chỉ chăm chăm hướng lên đài cao, chờ đợi phán quyết của thần linh.

"Chết tiên, sao ngươi dám..."

Nars nhào đến, định túm lấy Khan hỏi cho rõ, hoặc là cứ giết quách tên nhân loại láo xược này cho rồi. Nhưng mà Saul đã kịp thời tiến lên chặn ngang, khiến Nars không tài nào chạm đến được một cọng tóc của Khan. Lai cũng nhảy vọt tới, hiện nguyên hình con sói lớn, tru lên một tiếng dài đầy phẫn nộ. Chỉ có mỗi Aloin là thong thả đứng ở phía sau, tùy thời điểm mà can thiệp.

Vì anh ta biết, có khi việc chẳng cần đến mình ra tay là đã xong xuôi đâu vào đấy cả rồi.

"Đứng yên đó, nếu ngươi không muốn đầu rời khỏi cổ." Saul lạnh lùng thốt ra lời đe dọa.

Song, lời nói ấy không hẳn là đe dọa nữa, vì Saul có thể nói là làm.

Nars không quan tâm đến Saul, chỉ một mực nhìn Khan và lớn tiếng hỏi cho ra lẽ. "Không thể nào! Sao lại là ta? Ta đã..." Hắn ta dừng lại đột ngột, câu chữ mắc kẹt trong cổ họng mãi không nhả ra được.

"Tên khốn nhà ngươi nghe lén bọn ta nói chuyện!!!"

"Ối chà, ta không hiểu ngươi đang nói gì hết. Ta không hề làm chuyện mất phẩm giá như thế. Đừng kiếm cớ đổ vạ cho sự ngu ngốc của các ngươi. Đáp án đã quá rõ ràng mà..."

Đúng vậy hắn đã nói dối.

Hắn đã mắc phải cái bẫy ngu ngốc...

Nhưng mà...

"Ta, ta không phải bọn chúng..." Nars quay sang nhìn dân làng bên dưới, tay run rẩy chỉ vào bọn họ đang nhìn hắn bằng ánh mắt lạnh lùng. Nars chưa phát giác ra có sự gì lạ lùng ở đây. "Ta là người nhận được thử thách của thần linh, ta không phải là bọn chúng!"

"Thử thách đã đề ra là, hãy tìm ra kẻ xảo trá trước bình minh." Khan nhún vai. "Chà, ta không biết là có phần loại trừ như ngươi nói đấy."

"Không thể nào!" Nars khoát tay, to tiếng phản bác. Hắn ta chưa chấp nhận sự thật.

"Có thể hay không thể. Phải xem Ulkos tối cao phán xét." Khan cau mày không quá hài lòng khi vị thần đang thử thách họ cứ im lặng. Đoạn hắn quay người ra đằng sau. "Thần linh của các người có muốn kết thúc chuyện này hay không vậy?" Khan cao giọng hỏi cả dân làng.

Bên dưới, dân làng mới đây còn xì xầm xào xáo phán xét Gargio và Hattie, Dalton mới đây còn thất vọng khi bị lừa dối, thì bấy giờ, tất cả bọn họ đều im lặng, miệng không hé, mắt nhìn lên với một dáng vẻ giống hệ nhau. Trống rỗng. Vô hồn. Như con rối bị điều khiển.

Hết thả bọn họ đột nhiên đồng thanh cất lời.

"Kẻ nói dối sẽ bị trừng phạt!"

Vừa dứt lời, dân làng đột nhiên tiến về phía bục cao. Trên đài nơi Ulkos hiển linh, tám cánh sắc đỏ trong mắt Khan đột nhiên đổ máu. Bên ngoài đền thờ tối sầm, khiến ánh sáng ở bên trong trở nên yếu ớt dần. Bầu không khí trở nên ngột ngạt bất ngờ, như thể trong không gian có sợi dây vô hình thít chặt cổ họng của bọn họ.

Khan khó chịu đưa tay lên sờ bên cổ, hắn ngạc nhiên nhận ra vòng cổ có vẻ đang lỏng đi.

"Coi hắn ta kìa..."

Aloin cau có lên tiếng, mặt mày nhăn nhó nhìn Nars đột nhiên quỳ sụp xuống, cả người trong trạng thái co cứng với tư thế kỳ lạ, hai tay như bị ai đó bẻ ngoặt lại, quặp ra sau lưng. Trong khi đầu của hắn bị gí thẳng xuống sàn gạch. Biểu cảm trên khuôn mặt hắn ta vặn vẹo và méo mó không kiểm soát.

"C

-cứu ta... Ta k

-không, không... điều khiển được..."

Cơ miệng không khép lại được, và phần lưỡi trông như đang đơ cứng lại. Giọng điệu của hắn trở nên quái gở và không che lấp được cơn sợ hãi tột cùng trong câu từ run rẩy.

Khan nheo mắt nhìn những sợi máu như dây cước đang trói chặt lấy Nars, từng sợi siết chặt lấy hắn không cho hắn cử động.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!