Chương 8: (Vô Đề)

Sau khi anh trai rời khỏi phòng, tôi "vô tình" làm vỡ lọ thủy tinh.

"Choang!"

Tiếng động làm anh giật mình, vội vã chạy đến.

Trước mắt anh là chiếc lọ vỡ tan thành từng mảnh, những con hạc giấy rơi vãi đầy sàn.

Và tôi – với vẻ mặt đầy tội lỗi.

Dòng bình luận đồng loạt thầm mặc niệm cho tôi.

Anh trai sững người trong chốc lát, rồi nhanh chóng lấy lại bình tĩnh. 

Anh bước đến trước mặt tôi, bế tôi ra khỏi đống thủy tinh vỡ, kiểm tra kỹ từ trên xuống dưới: 

"Có bị mảnh kính b.ắ. n trúng không?" 

Tôi lắc đầu. 

Anh trai thở phào nhẹ nhõm, nói tôi ra ngoài: 

"Em ra phòng khách trước đi, anh dọn cái này." 

Tôi đi được vài bước, lại chần chừ quay đầu lại. 

Anh trai ngồi xổm xuống, chậm rãi nhặt từng mảnh thủy tinh lên, rồi gom lại những con hạc giấy rơi vãi khắp nơi. 

Tôi không nhịn được mở miệng: 

"Anh ơi, anh đừng giữ cái lọ đó nữa có được không?" 

"Em sẽ tặng anh một cái lọ to hơn, đẹp hơn, bên trong gấp đủ một ngàn con hạc giấy." 

Nhất Phiến Băng Tâm

Tôi vừa nói vừa làm động tác minh họa: 

"Đến khi đủ một ngàn con, anh hãy đồng ý với em một điều ước nhé?" 

Anh trai ngẩng đầu, nhìn tôi thật lâu. 

Cuối cùng nhẹ giọng đáp một tiếng: 

"Được." 

11 

Hai ngày sau, anh trai dẫn tôi đi chơi công viên giải trí. 

Không ngờ lại tình cờ gặp nam nữ chính. 

Kỷ Nghệ Bạch và Phó Thâm tay trong tay đi dạo, vừa trò chuyện vừa cười đùa, bầu không khí ngọt ngào vô cùng.

Tôi phát hiện, mỗi khi đối mặt với hai người này, cơ thể anh trai lại theo bản năng căng cứng, nhịp tim cũng trở nên dồn dập. 

Kẻ thù gặp nhau nơi ngõ hẹp, nam chính nhìn anh trai bằng ánh mắt đầy âm u. 

Bình luận đồng loạt gào thét. 

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!