Chương 9: (Vô Đề)

Tối hôm đó Kỳ Mộ không đến, chỉ có tin nhắn khiêu khích của Hứa Lộ gửi sang:

"Đừng đợi nữa, anh ấy đang ở bên tôi rồi."

Kèm theo đó là tấm ảnh chụp góc nghiêng khuôn mặt của Kỳ Mộ.

"Mấy cái trò thanh mai trúc mã của các người Kỳ Mộ diễn chán ngấy rồi, kịch bản yêu hận tình thù giữa tôi và anh ấy vẫn thú vị hơn nhiều."

Tôi vô cảm, lần đầu tiên trả lời cô ta: "Chỉ là hạng đàn ông rác rưởi thôi, cô thích thì cứ việc lấy đi."

Hứa Lộ quả nhiên tức điên lên:

"Tống Dục, đừng tưởng cô có gì hay ho."

"Thật sự nghĩ bản thân mình không ai thay thế được chắc?"

"Cứ đợi đấy mà xem."

Ngày hôm sau, cô ta quả thực không làm tôi thất vọng, liên tục báo cáo trực tiếp tình hình hẹn hò của bọn họ.

Tấm ảnh thứ nhất.

Hai người chia nhau một củ khoai lang nướng, cùng giơ tay chữ V chụp ảnh.

"Thời đại nào rồi còn ăn cái này, cười c.h.ế. t mất, đ.á.n. h giá kém!"

Tấm ảnh thứ hai.

Kỳ Mộ gắp cho cô ta rất nhiều gấu bông, xếp thành hình trái tim.

"Không phải Jellycat, đ.á.n. h giá kém!"

Tấm ảnh thứ ba.

Cô ta khoe ảnh trà sữa và vé xem phim.

"Chúng tôi đã cùng nhau xem rất nhiều bộ phim rồi, nên lịch trình này vẫn cứ là đ.á.n. h giá kém!"

Cô ta mô phỏng lại y hệt ngày kỷ niệm lần trước của tôi và Kỳ Mộ, rồi đắc ý đưa ra ba lời chê bai.

Là người trưởng thành thì phải tự chịu trách nhiệm cho hành động của mình.

Vì thế, tôi chấp nhận ba lời chê bai này cho sự nhìn lầm người của bản thân.

Tôi mỉm cười.

Năm mới tống cựu nghênh tân, chuyện này sẽ kết thúc triệt để tại đây.

Tôi đứng đợi sẵn ở lối ra của rạp phim.

Kỳ Mộ và Hứa Lộ lẫn trong dòng người tan tầm bước ra ngoài.

Hứa Lộ tinh nghịch quàng chung chiếc khăn len của Kỳ Mộ lên cổ cả hai người.

Kỳ Mộ ngoảnh đầu sang bên cạnh với vẻ mặt hờ hững, đưa tay gỡ chiếc khăn ra.

Hứa Lộ bất mãn bĩu môi, dừng lại giậm chân không chịu đi tiếp. Kỳ Mộ nói khẽ câu gì đó, cô ta mới lại mỉm cười rồi khoác lấy tay anh ta.

Tôi bước tới.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!